Thứ Hai, 6 tháng 6, 2022

NÓI VỀ NGUYỄN ÁNH!

     Nguyễn Ánh là một kẻ "cơ hội chính trị" nói cho ra vẻ một chút con người vô đạo quân tướng, hèn hạ của Ánh vậy. Nguyễn Ánh là đại diện cho cái tàn lực thoi thóp, còn ngo ngoe, cựa quậy cuối cùng của tập đoàn phản động phong kiến Đàng Trong.

Thế nhưng nhờ vận dụng tối đa những chính sách quỳ gối cầu viện khắp lân bang và đến tận trời Tây. Ánh "chẳng quản nhọc nhằn" khom lưng, quỳ gối cõng rắn cắn gà nhà, rước voi giày mả tổ. 

Ánh thắng triều đại Tây Sơn trước hết là lợi dụng sự kiện vua Quang Trung qua đời sớm và đột ngột; Quang Trung chúng ta đã được biết là lãnh tụ thiên tài về quân sự, chính trị của phong trào khởi nghĩa nông dân, người anh hùng dân tộc, Tây sơn áo vải, cờ đào.

Thứ hai là Ánh nhờ hoàn toàn vào nguồn lực dồi dào của người Pháp, một lực lượng lớn cố vấn huấn luyện, một lượng binh lính Pháp tinh nhuệ, lương thuyền, đường dây cung cấp mua sắm các vũ trang hiện đại bấy giờ, tàu to súng lớn.v.v

Ánh chạy trốn chui trốn nhủi như kỳ nhông, kỳ đà, từ đất liền ra biển.v.v Đến khi cùng đường thì cầu viện quân Xiêm để mong còn chỗ trụ xứ, dung thân. Cũng như khi nghe tin nhà Thanh đem 25 vạn quân Thanh sang đánh nước ta, nhờ vào sự trù phú, dồi dào lương thực ở phía nam, con cù chết gió chờ cơ hội ở đất Gia Định đã lập tức cho người chở mấy mươi vạn hộc lương thạnh ra Thăng Long ủng hộ quân Thanh.v.v 

Ánh nhờ giám mục Bá Đa Lộc - Pigneau de Behaine "làm công tác ngoại giao" đưa hoàng tử Cảnh sang Pháp để làm con tin, xin vua Luis XV hỗ trợ ngay bước đầu với nhiều nghìn quân, nhiều tàu thuyền, đại bác, đặc biệt là nhiều cố vấn huấn luyện với binh lính tinh nhuệ, trang bị tận răng bấy giờ.v.v 
Sự hỗ trợ của người Pháp dựa trên những đánh giá đảm bảo cho sự đạt đến chiến thắng trước nhà Tây sơn chứ không phải giới hạn dừng theo các điều kiện.

Đổi lại sự viện trợ là Ánh chấp nhận mọi điều kiện của Tông tòa Ki tô và những chính sách thông thương tự do buôn bán ở lãnh thổ Đàng Trong, người Pháp được tự do buôn bán thông qua người của các giáo xứ Đàng Trong cũng như được tham chính vào việc kinh tế.v.v Hành động bán nước, tự nguyện làm tay sai, chư hầu tuân phục người Pháp của Nguyễn Ánh có thể cho ta thấy được "tính chất phát triển" về lâu về dài của sự xâm lược Pháp, tất cả được hiển minh rõ, thông qua hòa ước Versailles đã được ký kết với vua Luis Pháp.

Nhắc lại Ánh chỉ là biểu thị của sự tàn lực, "tinh khô huyết kiệt" của quyền lợi một hệ thống giai tầng vua quan, quý tộc phản động còn đang cố gắng gượng thoi thóp những thời khắc cuối. Hệ thống bóc lột ấy đã bị phong trào khởi nghĩa Tây sơn với sức mạnh chính nghĩa, tinh thần đấu tranh quả cảm của người nông dân đánh cho tan tành, đổ quỵ không còn chỗ đứng mà Ánh là kẻ đang cố lăn lê, gượng dậy củng cố cái uy quyền, thế lực cát cứ của một tập đoàn phản động, ngụy quyền phong kiến, củng cố lại những sự tàn bạo, hà khắc thống trị, chuyên cầu viện từ bên ngoài của bao đời chúa Nguyễn Đàng Trong.
Ngẫm xem về vị trí con cháu dòng tộc họ Nguyễn, vai trò lãnh đạo cả nước, tài lược nhân tâm hiệu triệu và được toàn dân ủng hộ của Ánh có hay không. Ánh chẳng có danh chính gì đáng nói và tạm gọi là để "xứng tầm" lên làm vua toàn cõi Đại Việt. Ánh thành lập nên Ngụy Triều dựa vào "hơi nồng" của các tập đoàn thương cảng, giặc trời truyền đạo của phương Tây như Pháp, Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha...

Sự trả thù của Ánh đối với nhà Tây Sơn thì không thể nói hết được sự dã man và hèn hạ của một đấng dòng nòi, phản quốc thượng thặng. Lịch sử trên thế giới không có sự trả thù nào mà "cạn tàu ráo máng" về tính chất và mức độ của sự dã man hết cách, độc ác vô song, hèn hạ đến như vậy. Những việc làm mà Ánh đoạn tuyệt tình người, thi hành sự dã man và độc ác với người thân và những kẻ khăn gói trung thần từ thuở còn bôn ba, tìm mưu sự lớn thì phải nói Ánh rất "vô cảm" không có đức tính loài người, không có nhân bản trong con người. 

Ánh cho người Pháp và phương Tây tự do truyền giáo về đạo, xâm thực về văn hóa đội lốt ki tô.v.v, tha hồ lũng đoạn kinh tế thương mại.

Đến đời con Ánh là Minh Mạng vì sợ giảm uy quyền của sự chuyên chế, độc tài phong kiến.
Nên quý tử Minh Mạng mới bày ra cái "bế quan tỏa cảng" để nhằm giảm sự ảnh hưởng của người phương Tây nhưng thực chất Ngụy triều đã bán đứng nước ta cho Pháp từ khi Ánh chạy tháo thân, mất dép, "tha phương cầu thực", phải tạm trốn nơi biển đảo cực nam...

Đối với người Pháp thì Ngụy triều lúc này, bởi nói mà chẳng nghe, bất tuân thượng lệnh, vâng mệnh ý chúa mà các giám mục, y thầy mắt xanh, mũi lõ đã "mặc khải" hướng dẫn nói ra. Nên chẳng bao lâu sau, Ngụy Triều phải uống rượu phạt, ăn đòn. Tháng 8/ 1958, các tay súng của Liên quân người Pháp và Tây Ban Nha đã tấn công biển Đà Nẵng, chỉ vài tuần sau, đã nhanh chóng tiến chiếm Sài gòn và đưa ra tuyên bố Nam Kỳ là thuộc địa của Pháp.v.v 

Thế rồi thời gian ngắn ngủi, Ngụy Triều bạc nhược, cũng đành phơi bày bản chất tay sai, ăn trên ngồi trốc quen khai thác bóc lột, hưởng thụ trên xương máu cực nhục của nhân dân... Trung Kỳ và Bắc Kỳ đều chấp nhận sự "bảo hộ, khai xứ" cai trị của người Pháp.

Như vậy nói về bản chất tay sai, phản động của Nguyễn Ánh cũng chính là bản chất của cả một triều đại. Ở đây là Ngụy Triều phong kiến nhà Nguyễn, đã hình thành trong bối cảnh giao thời, chịu nhiều ảnh hưởng của sự mở rộng truyền bá về Thiên chúa giáo của phương Tây La Mã.v.v giai đoạn chuyển tiếp bước sang thời kỳ hiện đại với nhiều sự phức tạp, mở rộng sự lũng đoạn, thao túng về quyền lực (thực hiện các giai đoạn xâm lược) của các thế lực tư sản mại bản từ giới quý tộc, chủ nghĩa tài phiệt đang hình thành của thế giới, cả phương Đông và phương Tây.v.v mà Nguyễn Ánh là kẻ "cơ hội chính trị" biết thức thời, đầu cơ tội ác, trong cái nghiệp vụ tay sai, nham hiểm của hành vi bán nước.

 Nói về Ánh chẳng có một chút gì để gọi là bậc tiền nhân lập quốc, khai triều, có công của đất nước mà Ánh chỉ là một tặc đồ, "gian đạo lộng hành" đã gây bao tổn hại, tạo ra cả một giai đoạn lịch sử bán nước đen tối, chấp nhận làm nô lệ, chư hầu ngoại bang, kìm hãm sự phát triển đối với sự chuyển biến đi lên của lịch sử dân tộc. Ánh chỉ xếp ngang hàng cùng hạng thảo khấu võ biền, gian tặc lắm nét xấu xí về nhân bản, được thời nhờ giặc nâng đỡ, lên "làm sang" tô họa vương quyền vậy thôi.

Cái bọn, đám nào đòi đem Ánh ra đặt tên đường, vinh danh cho Ánh cũng như tự trét cư**t vào mặt không biết thối mà còn cứ tưởng mình đẹp lắm và có dáng "phong cách" đạo học, sử gia lắm nhỉ ? Có chăng thì cũng hạng hội nhóm tri thức ấu độn gắn viết./.
Yêu nước ST.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét