1.
Hiện nay, các thế lực thù địch, phản động đang đẩy
mạnh thực hiện chiến lược “diễn biến hòa bình”, không chỉ phủ định chủ nghĩa
Mác - Lênin, mà còn phủ nhận cả tư tưởng Hồ Chí Minh bằng mọi thủ đoạn hết sức
tinh vi, thâm độc. Trong đó, chúng tuyên truyền hết sức sai trái, cho rằng:
“Tư tưởng Hồ Chí Minh không phải là kết quả của sự vận dụng sáng tạo và phát
triển chủ nghĩa Mác - Lênin vào điều kiện của Việt Nam”.
Cần khẳng định rằng, về bản chất, luận điểm tuyên
truyền sai trái nói trên nằm trong mưu toan phủ nhận chủ nghĩa Mác - Lênin,
tách rời tư tưởng Hồ Chí Minh ra khỏi nguồn gốc tư tưởng, lý luận chủ yếu, quyết
định là chủ nghĩa Mác - Lênin. Đồng thời, từ đó làm suy yếu, tiến tới phủ định
chính tư tưởng Hồ Chí Minh. Luận điệu sai trái đó nhằm ba mục tiêu: phủ nhận chủ
nghĩa Mác - Lênin; phủ nhận tư tưởng Hồ Chí Minh; phủ nhận nền tảng tư tưởng,
lý luận, cương lĩnh, đường lối, chủ trương, chính sách của Đảng. Từ đó, mưu
toan làm tha hóa về chính trị, tư tưởng đối với một bộ phận cán bộ, đảng viên
và quần chúng nhân dân, nhằm thực hiện mục tiêu làm suy yếu và đi đến xóa bỏ vai
trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam và chế độ xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam.
Do vậy, mọi sự xuyên tạc, lừa bịp của các thế lực thù địch, phản động, cơ hội về
tư tưởng Hồ Chí Minh đều không có cơ sở khoa học và không có giá trị.
Nghị quyết số 09-NQ/TW ngày 18/2/1995 của Bộ Chính
trị khóa VII đã khẳng định: “Trong khi giải quyết những vấn đề của cách mạng Việt
Nam, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã góp phần phát triển chủ nghĩa Mác - Lênin trên nhiều
vấn đề quan trọng, đặc biệt là lý luận về cách mạng giải phóng dân tộc và tiến
lên chủ nghĩa xã hội ở các nước thuộc địa và phụ thuộc”. Văn kiện Đại hội đại
biểu toàn quốc lần IX (năm 2001), lần thứ XI (năm 2011) cũng viết: “Tư tưởng Hồ
Chí Minh là một hệ thống quan điểm toàn diện và sâu sắc về những vấn đề cơ bản
của cách mạng Việt Nam, kết quả của sự vận dụng và phát triển sáng tạo chủ
nghĩa Mác - Lênin vào điều kiện cụ thể của nước ta”.
Thứ nhất, để có được con đường đúng đắn, dẫn dắt
cách mạng Việt Nam đi từ thắng lợi này đến thắng lợi khác, Hồ Chí Minh phải trải
qua một quá trình khảo cứu, phân tích và lựa chọn theo phương pháp loại trừ.
Với sự nhạy bén và tư duy độc lập, Hồ Chí Minh có
suy nghĩ: “Nhân dân Việt Nam, trong đó có ông cụ thân sinh ra tôi, lúc này thường
tự hỏi nhau: Ai là người sẽ giúp mình thoát khỏi ách thống trị của Pháp? Người
này nghĩ là Nhật, người khác nghĩ là Anh, có người lại cho là Mỹ. Tôi thấy phải
ra nước ngoài xem cho rõ. Sau khi xem xét họ làm ăn ra sao, tôi sẽ trở về giúp
đồng bào tôi”. Người viết: “Tôi rất muốn làm quen với nền văn minh Pháp, muốn
tìm xem những gì ẩn đằng sau những chữ ấy... Tôi quyết định tìm cách đi ra nước
ngoài”. Người tìm được và quyết định đi theo con đường Cách mạng Tháng Mười Nga
năm 1917 của Lênin - lãnh tụ của giai cấp vô sản thế giới - Người đã kế thừa và
phát triển di sản vĩ đại của Mác - Ănghen.
Quyết đi theo con đường Cách mạng Tháng Mười Nga vĩ
đại, bởi vì theo Người: “Lịch sử loài người chưa từng có cuộc cách mạng nào có
ý nghĩa to lớn và sâu xa như thế… Đó là thắng lợi vĩ đại nhất của giai cấp công
nhân, của nhân dân lao động và các dân tộc bị áp bức do giai cấp công nhân và đội
tiền phong của họ là Đảng Bônsêvích lãnh đạo”; “Thế giới bây giờ chỉ có cách mệnh Nga là
thành công và thành công đến nơi, nghĩa là dân chúng được hưởng cái hạnh phúc,
tự do, bình đẳng thật, không phải tự do và bình đẳng giả dối như đế quốc chủ
nghĩa Pháp khoe khoang bên An Nam. Cách mạng Nga đã đuổi được vua, tư bản, địa
chủ rồi, lại ra sức cho công, nông các nước và dân bị áp bức các nước thuộc địa
làm cách mệnh để lật đổ tất cả các đế quốc chủ nghĩa và tư bản trong thế giới”;
“Bây giờ học thuyết nhiều, chủ nghĩa nhiều,
nhưng chủ nghĩa chân chính nhất, chắc chắn nhất, cách mệnh nhất là chủ nghĩa
Lênin” và “chỉ có chủ nghĩa xã hội, chủ nghĩa cộng sản mới giải phóng được các
dân tộc bị áp bức và những người lao động trên thế giới khỏi ách nô lệ”.
Thứ hai, tư tưởng Hồ Chí Minh là kết quả của sự
vận dụng sáng tạo và phát triển chủ nghĩa Mác - Lênin vào điều kiện cụ thể của
Việt Nam; trên nền tảng cốt lõi của chủ nghĩa Mác - Lênin để xây dựng đường lối
cách mạng phù hợp với đặc thù của Việt Nam.
Hồ Chí Minh đã tiếp thu lý luận chủ nghĩa Mác -
Lênin theo phương pháp luận Mácxit. Từ lập trường, quan điểm của chủ nghĩa Mác
- Lênin để tìm ra những chủ trương, chính sách phù hợp với hoàn cảnh, điều kiện
cụ thể trong từng thời kỳ của cách mạng Việt Nam, không dập khuôn những lý luận
đã có sẵn trong sách vở kinh điển. Ngay từ khi đến với chủ nghĩa Mác - Lênin, Hồ
Chí Minh thấy được sự khác biệt giữa các nước tư bản ở châu Âu mà C. Mác, Ph.
Ăngghen và V.I. Lênin đã nghiên cứu so với thực tiễn Việt Nam - một nước thuộc
địa nửa phong kiến, nông nghiệp lạc hậu, kinh tế kém phát triển… Người đã đề xuất
bổ sung về “cơ sở lịch sử phương Đông”, để gắn với lịch sử ở phương Đông và Việt
Nam. Trong một báo cáo tình hình Việt Nam gửi Quốc tế Cộng sản, Người viết: “Cuộc
đấu tranh giai cấp không diễn ra giống như ở phương Tây… dù sao cũng không thể
cấm bổ sung cơ sở lịch sử của chủ nghĩa Mác, bằng đưa thêm vào đó những tư liệu
mà Mác, ở thời mình không thể có được”.
Bởi vậy, từ cái cốt trong học thuyết Mác - Lênin, Hồ
Chí Minh sáng tạo khi định nghĩa rất dễ hiểu về chủ nghĩa xã hội: “Chủ nghĩa xã
hội là làm sao cho dân giàu nước mạnh”, “mọi người được ăn no, mặc ấm, sung sướng,
tự do”. Người cho rằng, “phấn đấu để cải tạo, để thực hiện chủ nghĩa xã hội là
một sự nghiệp vĩ đại nhất trong lịch sử loài người”, “xây dựng chủ nghĩa xã hội
là thay đổi cả xã hội, thay đổi cả thiên nhiên, làm cho xã hội không còn người
bóc lột người, không còn đói rét, mọi người đều được ấm no và hạnh phúc”. Đây
là “một cuộc đấu tranh cách mạng phức tạp, gian khổ và lâu dài. Nhân dân ta hãy
đoàn kết chặt chẽ dựa trên nền tảng liên minh công nông, bền bỉ phấn đấu dưới sự
lãnh đạo của Đảng và Chính phủ, thì chúng ta nhất định thắng lợi”. Người chỉ
rõ, chủ nghĩa dân tộc là động lực của đất nước; chính từ đây Đảng ta đã đúc kết
thành lý luận tạo sức mạnh tổng hợp bằng kết hợp sức mạnh dân tộc với sức mạnh
thời đại. Dưới sự lãnh đạo của Đảng và xây dựng khối đại đoàn kết toàn dân tạo
nên sức mạnh tổng hợp của cách mạng Việt Nam.
Hồ Chí Minh cũng có những phát triển sáng tạo về
xây dựng Đảng Cộng sản ở một nước thuộc địa nửa phong kiến, đó là: Quy luật
hình thành Đảng bằng kết hợp chủ nghĩa Mác - Lênin với phong trào công nhân và
phong trào yêu nước (chủ nghĩa Mác - Lênin chưa đặt vấn đề phong trào yêu nước);
Đảng vừa đại diện cho lợi ích của giai cấp, vừa đại diện cho lợi ích của dân tộc.
Hồ Chí Minh còn có sự phát triển sáng tạo về xây dựng nhà nước của dân, do dân,
vì dân và các lĩnh vực khác như: kinh tế, văn hóa, xã hội, đối ngoại, xây dựng
thế hệ cách mạng cho đời sau… hết sức phong phú, sâu sắc.
Thứ ba, tăng cường củng cố niềm tin vào tư tưởng
Hồ Chí Minh; tích cực học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí
Minh là chủ trương rất đúng đắn, hợp lòng dân, phù hợp với mục tiêu xây dựng và
bảo vệ Tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa.
Cùng với đấu tranh, phê phán những quan điểm sai
trái, phản động của các thế lực thù địch, cần tăng cường bảo vệ, củng cố niềm
tin vào tư tưởng Hồ Chí Minh. Đây là cội nguồn sức mạnh tinh thần của toàn Đảng,
toàn dân, toàn quân ta cả trong quá khứ, hiện tại và tương lai của sự nghiệp
xây dựng và bảo vệ Tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa.
Trong bối cảnh hiện nay, toàn cầu hóa và cuộc Cách
mạng công nghiệp 4.0, đặc biệt khoa học - công nghệ tiếp tục phát triển mạnh mẽ
sẽ thúc đẩy quá trình phát triển kinh tế trên phạm vi toàn thế giới. Cạnh tranh
kinh tế, tranh giành nguồn tài nguyên, nguồn nhân lực cho phát triển giữa các
nước tiếp tục diễn ra gay gắt. Hòa bình hợp tác và phát triển vẫn là xu thế lớn,
nhưng xung đột cục bộ, tranh chấp lãnh thổ, biển đảo vẫn diễn ra khó lường, các
yếu tố đe dọa an ninh truyền thống và phi truyền thống diễn biến rất phức tạp…
Để tăng cường củng cố niềm tin vào tư tưởng Hồ Chí Minh, vào sự lãnh đạo của Đảng
Cộng sản Việt Nam, chúng ta cần có những giải pháp đồng bộ để nắm vững, vận dụng
và phát triển sáng tạo tư tưởng của Người trong tình hình mới, cụ thể là:
Một là, tăng cường công tác giáo dục chính trị,
tư tưởng trong toàn Đảng, toàn quân, toàn dân. Đặc biệt, đẩy mạnh việc học tập
và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh một cách thiết thực, hiệu
quả. Kết hợp với đổi mới công tác tuyên truyền, giáo dục chính trị, tư tưởng, đạo
đức, lối sống trong cán bộ, đảng viên và nhân dân, gắn với công tác kiểm tra,
đánh giá, phê bình, tự phê bình. Cơ quan lãnh đạo, quản lý của Đảng và Nhà nước
phải thường xuyên nắm chắc tình hình tư tưởng của cán bộ, đảng viên và quần
chúng nhân dân; quản lý chặt chẽ các phương tiện thông tin đại chúng, có những
biện pháp kịp thời, thiết thực, hiệu quả để ngăn chặn những diễn biến xấu về tư
tưởng, chính trị, phòng chống những biểu hiện của “tự diễn biến”, “tự chuyển
hóa” trong nội bộ Đảng và khối đại đoàn kết toàn dân tộc.
Hai là, quán triệt sâu sắc và vận dụng sáng tạo
tư tưởng Hồ Chí Minh về phương thức lãnh đạo của Đảng cầm quyền. Bởi vì, cương
lĩnh, đường lối chính trị đúng đắn là một vấn đề cốt lõi, sợi chỉ đỏ xuyên suốt
trong sự tồn tại và phát triển của Đảng. Có đường lối chính trị đúng đắn mới
làm cho nhân dân được giác ngộ về mục tiêu đấu tranh, hiểu rõ tình hình cách mạng
và ý thức rõ những việc nên làm. Phổ biến nghị quyết của Đảng trong nhân dân phải
nâng cao tính thuyết phục, giải thích, tránh gò ép, mệnh lệnh, cưỡng bức. Thuyết
phục quần chúng bằng lý lẽ, nhưng quan trọng hơn là nêu gương. Đồng thời, phải
chọn cán bộ cho đúng. Vì cán bộ là cái gốc của mọi công việc và “muôn việc
thành công hoặc thất bại, đều do cán bộ tốt hoặc kém”.
Ba là, phải quyết liệt, mạnh mẽ hơn nữa trong
cuộc đấu tranh chống tham nhũng và các mặt tiêu cực trong xã hội. Nhiều năm
qua, Đảng ta đã chỉ đạo làm rất tích cực những vẫn còn những hạn chế, vướng mắc
ở ngay trong bộ máy công quyền của chúng ta. Vì vậy, phải làm rất kiên quyết,
triệt để, công khai, minh bạch, không để những kẻ lợi dụng quyền lực làm giàu bất
chính tồn tại trong bộ máy của Đảng, Nhà nước ta, có như vậy mới giữ vững niềm
tin của nhân dân đối với Đảng và chế độ ta.
Thời gian càng qua đi, giá trị lý luận và thực tiễn
căn bản trong tư tưởng Hồ Chí Minh càng trở nên sâu sắc. Tư tưởng Hồ Chí Minh
có giá trị hết sức to lớn đối với sự nghiệp của Đảng và dân tộc Việt Nam. Đảng
Cộng sản Việt Nam không có mục đích nào khác ngoài phụng sự Tổ quốc, phục vụ
nhân dân. Trong bối cảnh hiện nay, mỗi cán bộ, đảng viên và toàn dân càng phải
thấm nhuần và quán triệt sâu sắc tư tưởng Hồ Chí Minh; tự giác, rèn luyện, tu
dưỡng; chủ động, kiên quyết phê phán các quan điểm sai trái của các thế lực thù
địch, phản động, nhằm bảo vệ nền tảng tư tưởng, tiếp tục đi theo con đường mà
Chủ tịch Hồ Chí Minh đã lựa chọn.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét