Đoàn kết giữa đồng bào theo tôn giáo và đồng bào không theo tôn giáo, giữa đồng bào theo các tôn giáo khác nhau là nguyên tắc cơ bản, xuyên suốt và nhất quán trong quan điểm của Đảng và Nhà nước ta về tôn giáo.
Đây là chủ trương mang nhiều ý nghĩa
nhằm không ngừng xây dựng, củng cố khối đại đoàn kết toàn dân ngày càng vững mạnh,
góp phần thực hiện thắng lợi sự nghiệp giải phóng dân tộc, thống nhất nước nhà
trước đây cũng như trong công cuộc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc Việt Nam XHCN hiện
nay.
Đoàn kết giữa đồng bào theo tôn giáo và
đồng bào không theo tôn giáo, giữa đồng bào theo các tôn giáo khác nhau là một
bộ phận không thể tách rời của chiến lược đại đoàn kết toàn dân tộc. Việc tăng
cường đoàn kết giữa đồng bào theo tôn giáo và đồng bào không theo tôn giáo, giữa
đồng bào theo các tôn giáo khác nhau phải được quan tâm thường xuyên và phải dựa
trên những yêu cầu, nguyên tắc xây dựng, củng cố khối đại đoàn kết toàn dân.
Đoàn kết giữa đồng bào theo tôn giáo
và đồng bào không theo tôn giáo, giữa đồng bào theo các tôn giáo khác nhau phải
trên cơ sở lợi ích của quốc gia, dân tộc và vì mục tiêu thực hiện thắng lợi các
nhiệm vụ của cách mạng Việt Nam. Thực tiễn lịch sử khẳng định, chính sự đoàn kết
ấy tạo nên sức mạnh để dân tộc ta chiến thắng mọi kẻ thù, xóa bỏ mọi áp bức, bất
công, xây dựng cuộc sống ấm no, tự do, hạnh phúc.
Trong giai đoạn mới, Đảng và Nhà nước
ta xác định khối đại đoàn kết toàn dân tộc nói chung và sự đoàn kết giữa đồng
bào theo tôn giáo với đồng bào không theo tôn giáo, đoàn kết đồng bào theo các
tôn giáo khác nhau nói riêng là động lực chủ yếu của sự nghiệp đổi mới xây dựng
và bảo vệ Tổ quốc. Đồng bào theo tôn giáo và đồng bào không theo tôn giáo và cả
hệ thống chính trị đều phải có trách nhiệm xây dựng, củng cố khối đại đoàn kết
toàn dân dưới sự lãnh đạo của Đảng.
Đồng bào theo tôn giáo và đồng bào
không theo tôn giáo phải tôn trọng lẫn nhau, tin cậy ở nhau để chung sức, chung
lòng củng cố, tăng cường khối đại đoàn kết toàn dân tộc. Cấp ủy, chính quyền và
các tổ chức chính trị - xã hội ở các địa phương nhất là vùng đồng bào tôn giáo,
theo chức năng nhiệm vụ của mình phải ra sức củng cố, tăng cường mối đoàn kết
giữa đồng bào theo tôn giáo và đồng bào không theo tôn giáo, giữa đồng bào theo
các tôn giáo khác nhau cùng nhau phát triển kinh tế - xã hội, củng cố quốc
phòng, an ninh xây dựng quê hương ngày càng giàu mạnh.
Đi đôi với thực hiện đoàn kết giữa đồng
bào theo tôn giáo với đồng bào không theo tôn giáo, giữa đồng bào theo các tôn
giáo khác nhau chúng ta phải kiên quyết đấu tranh vạch trần và làm thất bại mọi
hành động lợi dụng vấn đề “dân tộc”, “tôn giáo” gây chia rẽ mất đoàn kết, làm
suy yếu khối đại đoàn kết toàn dân nói chung và đoàn kết giữa đồng bào theo tôn
giáo và đồng bào không theo tôn giáo nói riêng. Trong mọi trường hợp, chúng ta
cần phân biệt rõ ràng đâu là vấn đề thuộc về tín ngưỡng, tôn giáo, đâu là vấn đề
các thế lực thù địch lợi dụng chia rẽ, chống phá để có thái độ và hành động
đúng đắn.
Thực tế đã chứng minh, những thành tựu
mà đất nước ta đạt được trên tất cả các lĩnh vực trong thời gian qua là hết sức
to lớn, không những chỉ dư luận trong nước mà bạn bè quốc tế cũng thừa nhận. Những
thành quả ấy được tạo bởi nhiều yếu tố, trong đó quan trọng nhất là đồng bào
theo tôn giáo và đồng bào không theo tôn giáo, cũng như đồng bào theo các tôn
giáo khác nhau luôn gắn bó trên nền tảng chính sách đại đoàn kết toàn dân tộc.
Tuy nhiên, trên thực tế còn có nơi này,
nơi kia, người này, người khác chưa hiểu rõ và thực hiện chưa tốt chính sách
tôn giáo, trước hết là chính sách đại đoàn kết dân tộc, đoàn kết người có tôn
giáo với nhau, đoàn kết người khác tôn giáo với nhau, đoàn kết người có tôn
giáo với người không tôn giáo của Đảng và Nhà nước.
Không ít người, trong đó có cả chức sắc
tôn giáo chưa gương mẫu trong thực hiện chính sách đại đoàn kết dân tộc. Một số
đối tượng đã lợi dụng tôn giáo để hoạt động chống phá lợi ích quốc gia, dân tộc.
Đặc biệt, các thế lực thù địch, phản động
âm mưu lợi dụng tôn giáo để kích động, chia rẽ, phá hoại khối đại đoàn kết toàn
dân tộc, chia rẽ đồng bào tôn giáo với đồng bào không tôn giáo và giữa đồng bào
các tôn giáo với nhau nhằm chống phá công cuộc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc XHCN
của Đảng, Nhà nước và nhân dân ta.
Để tăng cường khối đại đoàn kết toàn
dân, đoàn kết tôn giáo theo quan điểm, chủ trương mà Đảng ta đã xác định, chúng
ta cần tiến hành đồng bộ nhiều giải pháp. Nhưng vấn đề đặc biệt quan trọng, có
tính chiến lược lâu dài là phải thường xuyên đẩy mạnh tuyên truyền, giáo dục
làm cho toàn Đảng, toàn dân ta nói chung, các tín đồ, chức sắc tôn giáo nói
riêng hiểu rõ và thực hiện đúng quan điểm, tư tưởng, chính sách tôn giáo của Đảng
và Nhà nước hiện nay.
Nhà nước bảo đảm quyền tự do tín ngưỡng
và quyền tự do không tín ngưỡng của công dân; nghiêm cấm sự phân biệt đối xử vì
lý do tôn giáo hoặc tín ngưỡng. Mọi công dân theo tôn giáo hoặc không theo tôn
giáo đều bình đẳng trước pháp luật. Thông qua công tác tuyên truyền, giáo dục
phải làm cho mọi người dân, các chức sắc và tín đồ tôn giáo nhận thức rõ về âm
mưu, thủ đoạn của các thế lực thù địch, phản động lợi dụng tín ngưỡng, tôn giáo
để chống phá sự nghiệp cách mạng của Đảng, Nhà nước và nhân dân ta.
Giải quyết được hai việc ấy, sức đề
kháng của quần chúng nhân dân nói chung và đồng bào tôn giáo nói riêng sẽ được
nâng lên. Khi quần chúng nhân dân nhận thức đúng vấn đề họ sẽ đề cao cảnh giác,
xác định rõ trách nhiệm trong chủ động phòng ngừa và kiên quyết đấu tranh làm
thất bại mọi âm mưu, thủ đoạn, hoạt động lợi dụng tín ngưỡng, tôn giáo để chống
phá Việt Nam của các thế lực thù địch, phản động./.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét