Trong giao tiếp hằng ngày, khi chúng ta nghe
lại câu chuyện từ ai đó, thì người kể câu chuyện đều có thái độ rõ ràng, khen
hay chê, đồng tình hay phản đối, cho dù thái độ ấy có thể không bộc lộ trực
tiếp, nhưng các chi tiết câu chuyện thì bộc lộ rõ ràng chủ định của người kể.
Nhà văn sáng tạo tác phẩm cũng vậy, hình tượng nhân vật cùng hệ thống chi tiết
trong tác phẩm biểu hiện thái độ, quan điểm của tác giả. Nhưng trong văn học
lại có chuyện, khi nhân vật-hình tượng nghệ thuật đã “trưởng thành” thì có thể
tự “phát tác” mà nhà văn khó "quản trị" được. Còn trong sáng tạo tác
phẩm báo chí, toàn bộ chi tiết, số liệu, nhân vật, kể cả ngôn từ, giọng điệu...
đều được nhà báo “quản trị” chặt chẽ. Cái đó người ta gọi là tính khuynh hướng.
Tính khuynh hướng hình thành một cách tự nhiên trong phản ánh cuộc sống, trong
thông tin thực tế về những gì đã và đang diễn ra.
Trong báo chí,
phản ánh thực tế bao giờ cũng có những thuộc tính vốn có của nó. Đó là, phản
ánh cái khách quan và phản ánh luôn mang tính mục đích, vì lợi ích nào đó; và
tất nhiên là người phản ánh, đưa ra thông tin không thể làm hại đến lợi ích của
bản thân mình. Phản ánh do đó có tính chọn lọc. Việc chọn lọc này vừa là khoa
học, vừa là nghệ thuật và thể hiện năng lực của chủ thể sáng tạo, tức là “gói
được” bức tranh hiện thực trong phạm vi phản ánh và làm nổi bật bản chất sự
kiện, vấn đề thông tin.
Những thuộc tính
vốn có này, xét cho cùng, cũng trả lời câu hỏi: Phản ánh, thông tin để làm gì,
vì lợi ích của ai? Vậy nên, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã căn dặn các nhà báo, khi
cầm bút, phải tự trả lời được mấy câu hỏi: Viết cái gì? Viết cho ai? Viết để
làm gì? Và cuối cùng mới viết như thế nào? Đây là những câu hỏi nằm lòng mà các
nhà báo luôn ghi nhớ, bất kỳ anh ta làm việc ở cơ quan báo chí nào.
Bản chất hoạt
động báo chí là hoạt động truyền thông đại chúng, hướng tới và phục vụ đông đảo
công chúng, xã hội và vì lợi ích cộng đồng. Mỗi cộng đồng, xã hội đều do một
giai cấp, một chính đảng thống trị/cầm quyền/lãnh đạo; sự vận động, phát triển
xã hội ấy chịu sự chi phối quan điểm, chính sách của đảng cầm quyền. Chẳng hạn
ở Hoa Kỳ, quan điểm/chính sách thời ông D.Trump làm tổng thống khác với thời
ông J.Biden làm tổng thống, thậm chí có chính sách bài trừ nhau, mặc dù đều là
do giai cấp tư sản thống trị. Báo chí Hoa Kỳ, về cơ bản thông tin theo định
hướng chính sách của đảng cầm quyền thông qua quyết sách của tổng thống.
Như vậy, báo chí
ý thức tự giác được quá trình thông tin đứng trên lập trường của đảng phái nào,
thông tin vì lợi ích giai cấp nào, cái đó người ta gọi là tính giai cấp của báo
chí. Khi báo chí nhận thức được rằng, thông tin phục vụ lợi ích của đội tiền
phong và đại biểu lợi ích trung thành của giai cấp, của chính đảng-đó gọi là
tính đảng. Như vậy, tính đảng là sự biểu hiện tập trung nhất, đậm đặc nhất,
tinh túy nhất của tính giai cấp. Đó là nhìn từ phương diện tư tưởng-chính trị.
Còn về lợi ích dân sinh, cần phải xem, lợi ích đó có đáp ứng nhu cầu lợi ích cơ bản, cấp bách của đông đảo nhân dân hay không. Vậy nên, dòng thông tin báo chí thể hiện sâu sắc tính đảng, nếu gắn chặt với tính nhân dân, tính dân tộc, thì báo chí sẽ quy tụ và thể hiện được sức mạnh thực tế. Lợi ích căn bản và cấp bách của nhóm xã hội lớn, được báo chí ủng hộ và bảo vệ, đồng thời báo chí sẽ khơi nguồn, hình thành dư luận xã hội.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét