Thời gian qua các thế lực phản động lợi dụng việc xây dựng Đề án “Chiến lược xây dựng và hoàn thiện Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa Việt Nam đến năm 2030, định hướng đến năm 2045”, đó là chiến lược đúng đắn, có tính khả thi cao. Vậy mà, trên mạng xã hội đã xuất hiện một số thông tin cho rằng, việc thực hiện Đề án đó là không thực tế; cần phải bác bỏ. Phải chăng vẫn là luận điệu, những chiêu trò của các thế lực phản động, xuyên tạc hòng bóp méo sự thật.
Họ rêu rao rằng: Nhà
nước pháp quyền là sản phẩm, thành tựu của chủ nghĩa tư bản, do đó không thể
lấy thành tựu đó “gán ghép” vào chủ nghĩa xã hội; mà chủ nghĩa xã hội thì phải
gắn liền với “chuyên chính vô sản”, “Đảng trị”, v.v. Do vậy, việc xây dựng và
thực hiện Đề án “Chiến lược xây dựng và hoàn thiện Nhà nước pháp quyền xã hội
chủ nghĩa Việt Nam đến năm 2030, định hướng đến năm 2045” tất yếu sẽ thất bại,
hao tổn tài sản và nguồn lực của đất nước. Từ đó, họ lặp lại “điệp khúc”: chỉ
khi nào “xóa bỏ” chế độ xã hội chủ nghĩa thì mới có thể xây dựng thành công nhà
nước pháp quyền. Những luận điệu trên là phi lý, hoàn toàn sai cả về lý luận và
thực tiễn về nhà nước pháp quyền nói chung, nhà nước pháp quyền xã hội chủ
nghĩa nói riêng.
Nội dung bài viết chỉ đưa ra một vài dẫn chứng để họ hiểu
rằng; Tư
tưởng về nhà nước pháp quyền đã hình thành và thể hiện trong quan điểm của các
nhà tư tưởng từ thời cổ đại. Ở
phương Đông, đó được xem là tư tưởng pháp trị của các nhà pháp gia, như:
Quản Trọng, Thương Ưởng, Hàn Phi, v.v. Quản Trọng chủ trương đề cao “Luật,
lệnh, hình, chính”, vua phải giữ pháp, “không vì vua muốn mà thay đổi lệnh,
lệnh đáng tôn hơn vua... Ở phương
Tây, điển hình là: Xô-crát (469 - 399 Tr.CN), Arixtốt (384 - 322 Tr.CN),
Xixêrôn (l06 - 43 Tr.CN). Những tư tưởng này đã được các nhà tư tưởng chính trị
và pháp lý tư bản sau này như: John Locke (1632 - 1704), Montesquieu (1698 -
1755), J.J.Rút-xô (1712 - 1778), I.Kant (1724 - 1804), Hêghen (1770 - 1831),…
phát triển như một thế giới quan pháp lý mới. Cùng với các nhà lý luận nổi
tiếng nói trên, nhiều nhà luật học, nhà tư tưởng vĩ đại khác cũng đã góp phần
phát triển các tư tưởng về nhà nước pháp quyền như Tômát Jepphecxơn (1743 -
1826 - tác giả của Tuyên ngôn độc lập Mỹ năm 1776), Tômát Pên (1737 - 1809),
Jôn A đam (1735 - 1826), v.v. Như vậy, tư tưởng về nhà nước pháp quyền có từ
rất sớm, có trước chủ nghĩa tư bản. Vậy nó là sản phẩm của nhân loại, đâu phải
của chủ nghĩa tư bản mà các người cứ nhận nhầm? Do đó, nhà nước ấy phải có tính
từ: nhà nước pháp quyền tư bản chủ nghĩa, nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa.
Tư tưởng về nhà nước pháp quyền không chỉ có đóng góp của các triết gia trước
tư sản, mà còn có sự đóng góp của những nhà kinh điển của chủ nghĩa xã hội.
C.Mác, Ph.Ăgghen và VI.Lênin dù các ông không chính thức nói đến nhà nước pháp
quyền như là một trong những nội dung chính yếu trong học thuyết của mình,
nhưng các ông luôn quan tâm đến Nhà nước và cách mạng, Nhà nước và pháp luật.
Do vậy, mỗi quốc gia,
dân tộc, tùy thuộc vào các đặc điểm lịch sử, chính trị, kinh tế - xã hội và
trình độ phát triển của đất nước mình mà xây dựng cho đất nước một mô hình nhà
nước pháp quyền phù hợp. Vì vậy, nói nhà nước pháp quyền là sản phẩm, là thành
tựu của chủ nghĩa tư bản là một quan điểm hoàn toàn sai lầm. Phải chăng, đó là
những luận điệu của những kẻ cố tình xuyên tạc, bôi nhọ; hoặc chưa hiểu biết
đầy đủ về Nhà nước pháp quyền thì hãy xem lại chính mình rồi hãy phán xét./.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét