Nhà
nước pháp quyền
Nhà
nước pháp quyền vừa là một tổ hợp các tư tưởng, các lý tưởng và giá trị, vừa là
một tổ hợp các yêu cầu và hay còn gọi là các đặc trưng, các nguyên tắc đối với
việc tổ chức quyền lực trên cơ sở pháp luật. Các tư tưởng và giá trị phố biến,
các đặc trưng phổ biến đó sở dĩ được coi là phổ biến bởi chúng là những giá trị
chung được hình thành và phát triển lâu dài trong lịch sử, được kiểm chứng bởi
lịch sử các dân tộc và thời đại. Những giá trị và đặc trưng phổ biến này đánh
dấu sự phát triển không ngừng của tư duy và nhận thức, lý tưởng vươn tới một
cách quản trị xã hội tốt đẹp mà hạt nhân là mô hình xử lý mối liên hệ giữa Nhà
nước, pháp luật và con người.
Năm
2004, Tổng thư ký Liên hợp quốc Kofi Annan đã từng nêu rõ những nội hàm chính
của Nhà nước pháp quyền: “Nhà nước pháp quyền là quan điểm cốt lõi trong sứ
mệnh của Liên hợp quốc. Đó là quan điểm về một cách tổ chức quản trị, theo đó
mọi người, mọi định chế, tổ chức - công cũng như tư, trong đó có Nhà nước -
phải phục tùng pháp luật. Đến lượt nó, pháp luật cần được công bố công khai,
được thực thi một cách bình đẳng đối với mọi người, được áp dụng bởi Toà án độc
lập, pháp luật đó phải phù hợp với các chuẩn mực quốc tế và các quy chuẩn quyền
con người. Nhà nước pháp quyền cũng đồng thời đòi hỏi bảo đảm thực thi các
nguyên tắc ưu tiên về quyền, bình đẳng và trách nhiệm trước pháp luật, các
nguyên tắc về phân quyền, về sự tham gia của người dân và sự minh bạch trong
hoạch định chính sách và trong các thủ tục pháp lý”[1].
Sự
phổ biến của Nhà nước pháp quyền thể hiện rõ nhất trong Hiến pháp ở các quốc
gia trên thế giới. Theo thống kê của Oceana’s Constitutions of the
Countries of the World Online, trong số 125 Hiến pháp của các nước thì 95 Hiến
pháp sử dụng khái niệm Nhà nước pháp quyền[2].
Trong
từng mô hình Nhà nước pháp quyền đều có các yếu tố cơ bản của chế độ Nhà nước
pháp quyền và những yếu tố đặc thù. Nhiều nhà nghiên cứu cũng thống nhất cho
rằng, khi thiết kế mô hình và bắt tay vào xây dựng chế độ pháp quyền, các quốc
gia đều muốn áp dụng các điểm chung được coi là nhất thiết phải có đó sao cho
phù hợp với các giá trị ở nước mình, xét đến lịch sử, văn hoá và bối cảnh chính
trị cụ thể của từng nước[3]. Tuy nhiên, chúng tôi cho
rằng, những “biến thể” đó chỉ có thể liên quan đến những yếu tố (hay còn gọi là
những đặc trưng) không cơ bản. Như vậy, yếu tố cơ bản của một Nhà nước pháp
quyền là yếu tố bất biến và có ý nghĩa phổ biến! Sẽ không có và không thể xác
lập và khẳng định được chế độ pháp quyền nếu ở một quốc gia, các yếu tố phổ
biến và yếu tố đặc thù loại trừ, vô hiệu lẫn nhau, đối nghịch với nhau với tính
cách là những giá trị xã hội.
Như
vậy, Nhà nước pháp quyền được hình thành trước hết với tính cách là một triết
lý, một lý thuyết về việc xác lập đúng đắn mối quan hệ giữa quyền lực (nhà
nước) với con người, với xã hội thông qua sự đánh giá vai trò và tính chất của
pháp luật. Khi nói đến tính phổ biến của Nhà nước pháp quyền cần tìm hiểu các
tư tưởng, giá trị phổ biến (hoặc phổ quát) và các đặc trưng (hoặc nguyên tắc)
phổ biến của Nhà nước pháp quyền.
[1] The Rule of Law and Transitional Justice in Conflict and Post-conflict Societies UN Security Counsil S/2004/ 616, 23 August 2004, par III 6.
[2] http://www.oceanalaw.com/ default.asp.
[3] Jeffrey D.Sachs (editor) and Pistor, Katharina, The Rule of Law and Economic Reform in Russia, The John M.Olin Critical Issues Series, Westview Press, 1987, 25; James V.Feinerman, The Rule of Law with Chinese Socialist Characteristics, Current History (September 1997): 278-281.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét