Hiện nay, các thế lực chống đối và thù địch thường xuyên đưa ra các quan điểm sai trái, xuyên tạc và phủ nhận về chính sách hòa hợp dân tộc của Đảng, Nhà nước ta. Có thể nhận diện các quan điểm, luận điệu sai trái xuyên tạc và phủ nhận về hòa hợp dân tộc qua các vấn đề sau:
Thứ nhất, chúng cho rằng ở Việt Nam không có hòa hợp dân tộc thực sự vì
xã hội Việt Nam luôn có sự bất đồng và mâu thuẫn giữa các tộc người với nhau, đặc biệt là mâu thuẫn giữa người Kinh và các dân tộc thiểu số, giữa người Công giáo và phần còn lại của dân
tộc... Đặc điểm chung của luận
điệu này là đưa
ra những những nhận định,
những quan điểm hồ đồ và hết sức phiến diện, kiểu như “Chúng ta cần hòa giải giữa các
sắc tộc thiểu số và người Kinh. Chúng ta cần hòa giải giữa người Nam và người Bắc. Chúng
ta cần hòa giải giữa người Công giáo và phần còn lại của dân
tộc, nhất là với Phật giáo. Chúng ta cần hòa giải giữa cộng đồng người Việt hải ngoại với đất nước...”; “vấn đề hoà giải, hoà hợp vẫn còn
nhức nhối”, “có lẽ dân tộc Việt Nam sẽ cần đến 50 năm nữa mới có thể chữa lành”; “hòa giải và hòa hợp dân
tộc vẫn chưa thực hiện được
tại Việt Nam”.
Thứ hai, chúng lý giải rằng các chính sách, luật pháp về hòa
giải, hòa hợp dân tộc ở Việt Nam hiện nay là “đãi bôi”, “con đường nửa vời”; Đảng và Nhà nước Việt Nam không có thiện chí trong quá trình hòa hợp dân tộc. Với quan điểm này, họ đưa
ra những bài viết cực đoan để phủ nhận chính sách, pháp luật về hòa giải, hòa hợp dân tộc cũng
như luôn nghi ngờ về thiện chí của Đảng,
Nhà nước và nhân dân
ta. Ngụy biện
hơn, họ rêu rao rằng: “đa số người dân cả
trong và ngoài nước đều cho rằng không thể có hòa hợp, hòa giải với
chính sách hiện nay của chính phủ dưới
sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản...”(!?).
Ngoài ra, chúng tự nhận mình là “người đại diện” cho “nguyện vọng của đa số”
để tuyên
truyền đề xuất cho cái gọi là “phương cách hòa hợp”. Để cổ súy cho luận điệu này, trên một số website hải ngoại, với những bài viết công kích, xuyên tạc, các thế lực chống đối và
thù địch cho rằng chỉ có họ mới có thể đưa ra cách hiểu đúng cho hòa giải, hòa hợp dân
tộc: “Hòa giải và hòa hợp dân
tộc cũng là một trong ba lập trường căn bản của tập
hợp dân
chủ đa nguyên”(!?) và vu khống: “có sự thiếu tin tưởng vào thực tâm và thiện chí muốn hòa
giải của các bên”... Những người này cũng tự huyễn hoặc cho mình cái quyền “đại diện” để đề ra “phương cách song
phương và đơn phương” để tiến hành hòa
giải hòa hợp. Theo đó, “phương
cách song phương” là “đại diện hai bên
Việt Nam và Việt Quốc ngồi lại với nhau để cùng giải quyết mâu thuẫn căn bản (!?)”; còn “Phương cách
đơn phương” là yêu cầu đảng và
nhà cầm quyền Việt Nam hiện nay
phải “thực tâm,
có thiện chí” .
Với tư cách là một quốc gia có độc lập chủ quyền, có luật pháp và có vị thế quan trọng trên chính trường quốc tế, Việt Nam đã và đang làm tốt công tác hòa hợp dân tộc, góp
phần củng cố khối đại đoàn kết toàn dân. Tuy nhiên, hòa hợp không đồng nghĩa với xuyên
tạc lịch sử, với vi phạm
pháp
luật như những luận điệu trên của những kẻ thù địch.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét