NHỮNG MẨU CHUYỆN VỀ TẤM LÒNG CỦA BÁC VỚI
THƯƠNG BINH, LIỆT SĨ
Cứ hằng năm vào ngày 27-7 này, từ già tới trẻ,
từ Bắc chí Nam, từ ngược tới xuôi tất cả đều hướng con người và trái tim của
mình về những thương binh và gia đình liệt sĩ. Ngày 27-7 đã đi vào lịch sử đất
nước như một dấu ấn đặc biệt, nhắc nhở mọi người về đạo lý truyền thống “uống
nước nhớ nguồn”, “ăn quả nhớ người trồng cây” của dân tộc Việt Nam. Vì Tổ quốc,
vì nhân dân, rất nhiều người con của dân tộc, trong đó có những con người tuổi
đời mới mười chín, đôi mươi đã để lại phía sau hạnh phúc riêng tư, những trang
sách, giảng đường… sẵn sàng lên đường đấu tranh vì độc lập, tự do của Tổ
quốc.“Ăn quả phải nhớ người trồng cây”, “Uống nước nhớ nguồn” là truyền thống
đạo lý nhân ái có từ ngàn đời của dân tộc Việt Nam. Truyền thống tốt đẹp này đã
và đang được nhân dân ta phát huy từ đời này sang đời khác, từ thế hệ này sang
thế hệ khác, mà Chủ tịch Hồ Chí Minh là một tấm gương tiêu biểu nhất. Tình
thương yêu của Bác Hồ đối với thương binh và gia đình liệt sỹ vô cùng rộng lớn
và thiết tha, cụ thể được kể qua hai mẩu chuyện sau:
1. Để Bác quạt
Năm ấy, Bác đến thăm trại điều dưỡng thương
binh ở Hà Nội. Tin Bác đến nhanh chóng lan ra khắp trại.
Anh chị em thương binh ai cũng muốn len vào
gần Bác, quên cả nạng phải dùng để đi.
Đang lúc Bác thăm hỏi sức khỏe thương binh, bỗng
một đồng chí hỏng mắt nhờ một y tá dẫn đến xin đứng vào gần Bác, vừa quay lại
thì Bác cũng đi tới…
Đồng chí Ninh đi với Bác định bước lại đỡ đồng
chí ấy, nhưng Bác đã đi tới, giơ hai tay ra đón đồng chí thương binh.
Hình như có linh cảm đặc biệt; đồng chí thương
binh hỏng mắt bước tới ôm chầm lấy Bác, nghẹn ngào hai tiếng “Bác ơi”. Hai dòng
nước mắt lăn xuống gò má còn chưa lành hẳn vết thương…
Bác lặng đi giây lát rồi mới tiếp tục câu
chuyện thăm hỏi.
Bác đến từng giường anh chị em đau nặng hỏi
thăm bệnh tật đã đỡ chưa, mỗi bữa ăn được bao nhiêu bát cơm.
Hôm ấy, trời nóng bức, Bác lấy cái quạt giấy
vẫn dùng, quạt cho các thương binh.
Có người định làm thay, Bác nói:
- Để Bác quạt.
2. Câu chuyện chiếc điều hòa nhiệt độ trong
phòng Bác
Hôm ấy, lúc ra về Bác không vui. Và có lẽ vì
thế mà khi cơ quan định lắp máy điều hoà nhiệt độ nơi Bác ở, Bác bảo đem ra cho
các đồng chí thương binh.Chiếc máy điều hòa nhiệt độ là quà của các đồng chí ở
Bộ Ngoại giao công tác ở nước ngoài gửi biếu Bác.
Lúc đó Bác đang ở trong ngôi nhà của người thợ
điện trong Phủ toàn quyền. Ngôi nhà có trần thấp, buổi trưa và buổi chiều rất
nóng.
Mặc dù vậy, nhưng khi các đồng chí phục vụ lắp
chiếc điều hòa nhiệt độ vào phòng của Bác, Bác không dùng, mà nói với đồng chí
Vũ Kỳ:
- “Chiếc máy điều hòa nhiệt độ tốt đấy, các
chú có thể đem đến cho quân y viện hoặc trại điều dưỡng thương binh. Hôm trước
Bác đến thăm thấy các chú ấy ở nóng lắm. Còn Bác thì chưa cần, Bác ở thế này là
được rồi”
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét