Từ rất sớm, Nguyễn Ái Quốc - Hồ Chí Minh đã lột tả bản chất cái gọi là nhân quyền (quyền con người) xảo trá của bọn thực dân, đế quốc. Vì vậy, trong bài Nền văn minh
thượng đẳng, đăng trên Báo Le Libertaire, ngày 23-9-1921 với bút danh Nguyễn Ái Quốc, Người đã mỉa mai: “Bạn Vinhê Đốctông của chúng ta bằng một cuộc khảo sát phong phú về tư liệu, sẽ cho độc giả báo Libertaire thấy dưới nhãn hiệu Tự do, Bình đẳng, Bác ái và nhân danh “nền dân chủ Pháp”, người ta đang đầu độc một cách có hệ thống chủng tộc Đông Dương. Nhưng, bên cạnh việc đầu độc tập thể và chính thức đang làm vẻ vang lớn cho đất nước có bản Tuyên ngôn nhân quyền kia, còn có cả những vụ giết hại cá nhân của những kẻ đi khai hoá”.Cũng vấn đề này, theo
Nguyễn Ái Quốc, quyền con người ấy bị biến dạng dưới chủ nghĩa tư bản, đó là
quyền của kẻ mạnh - nó không khác gì “luật rừng” - tức luật của những con thú
trong rừng: “mạnh được, yếu thua” - thứ quyền xấu xa, ghê tởm nhất. Vì vậy,
trong bài Ông Anbe Xarô và bản Tuyên ngôn nhân quyền, đăng trên Báo Le Paria,
số 22, tháng 1-1924 với bút danh “N.”, Nguyễn Ái Quốc viết: “Một cái quyền khác
ra đời, dưới một dạng khác, còn xấu xa hơn, ghê tởm hơn: quyền của kẻ mạnh.
Bằng cái quyền này
người ta muốn huỷ diệt nước Nga cách mạng. Bằng cái quyền này người ta muốn
biến nước Đức thành một nghĩa địa và một bãi hoang. Bằng cái quyền này người ta
tìm cách chia nhau Trung Quốc. Và cũng bằng cái quyền này người ta dìm thật sâu
những dân các thuộc địa vào vòng nô lệ, những thuộc địa, vì bảo vệ quyền con
người”. Ấy vậy mà, ông Anbe Xarô, Bộ trưởng Bộ Thuộc địa lại không biết ngượng
mồm khi tuyên truyền cái gọi là Tuyên ngôn nhân quyền ấy: “Dù rằng sự thực đau
lòng như vậy, nhưng thế giới rồi cũng quen đi với cái triết lý, cái tính trì
độn vốn dĩ, mỗi khi người ta khuấy lên cái tư tưởng định mệnh của nó. Đã thế,
ông Anbe Xarô, Bộ trưởng Bộ Thuộc địa, lãnh tụ bảo vệ quyền người bản xứ ở
thuộc địa, lại còn, với cái giọng lưỡi bất khả tri của ông vừa xới lên cái tính
cuồng tín của bọn "mọi" của ông.
Muốn cho bài diễn văn
của ông ở Trường thuộc địa được nổi lên hơn nữa sau khi đã biểu diễn vẫn những
múa may kịch tính của ông, vẫn cái ngôn phong kêu và rỗng tuếch của ông, vẫn
những sáo ngữ cũ rích lặp đi lặp lại của ông nó đi đến chỗ (…) của những kẻ bóc
lột và áp bức tương lai ở các thuộc địa. Bản Tuyên ngôn nhân quyền, nhà ảo
thuật tu từ học này, hôm đó, chắc là đã hoàn toàn loạn thần kinh”.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét