Với cách tiếp cận toàn diện của mình, Nguyễn Ái Quốc chỉ rõ hệ lụy thừ việc chính sách “nhân quyền” kiểu phương Tây ở phạm vi khác nhau. Ở phạm vi quốc tế, cũng trong bài
Ông Anbe Xarô và bản Tuyên ngôn nhân quyền, Người viết: “Chính vì quyền con người mà hàng triệu con người đã bị giết hại trong thời đại chiến. Cái quyền mà họ đã hy sinh vì nó, cùng với những xác chết thảm thương của họ, nay bị vùi sâu vào lãng quên. Hồi đó, các chính khách còn gào to hơn cả tiếng
đại bác cho khắp bốn phương gầm trời nghe: quyền! quyền! quyền! Nhưng lập tức,
sau khi cuộc chém giết đã chấm dứt, lập tức sau khi tai hoạ đã qua, thì không
còn ai nghe thấy nói đến cái con vật ấy nữa. Ở Vécxây, ở Giơnevơ, ở Bulônhơ
cũng như ở Oasinhtơn quyền con người đã được thay thế bằng than đen, than đá,
dầu hoả, thuộc địa”.
Như
vậy, đằng sau những lời hô hào “lên gân, lên cốt” ấy của những kẻ đi bóc lột
khi nhân danh đấu tranh cho quyền con người là nhằm vơ vét tài nguyên, bóc lột
sức lao động của công - nông ngay trong chính quốc và cả ở thuộc địa. Tội ác
đó, được Nguyễn Ái Quốc luận giải rõ trong tác phẩm Bản án chế độ thực dân Pháp
viết bằng tiếng Pháp, xuất bản lần đầu tiên tại Pari (Pháp) năm 1925, xuất bản
lần đầu ở Việt Nam năm 1946.
Tác
phẩm này cho loài người thấy rõ thực chất của cái gọi là tự do, bình đẳng, bác
ái của chủ nghĩa tư bản thực ra chỉ là sự tự do cướp bóc và giết chóc, là chế
độ nô lệ đương đại, những lò sát sinh mà sự phân biệt chủng tộc với “hành xử
kiểu Linsơ” không chỉ diễn ra ở Mỹ mà còn diễn ra trên thực tế, dưới các hình
thức khác nhau và không chỉ dừng lại ở việc bóc lột, cướp bóc, hành hạ, giết
chóc tùy tiện đối với con người mà còn hủy diệt đối với môi trường sống ở tất
cả các nước thuộc địa, phụ thuộc.
Ở
phạm vi khu vực (trong đó có Đông Dương) trong bài Nhân đạo thực dân, đăng trên
Báo Le Paria, số 6-7, ngày 1-9 và 1-10-1922, Nguyễn Ái Quốc cũng chỉ rõ:
“Chuyện xảy ra ở Đông Dương và cũng chưa lâu hơn cái hồi có cuộc chiến tranh
nhờ trời ban cho vì công lý và nhân quyền. Chính bằng những cách ấy mà
"chính quyền Pháp đã có thể du nhập vào đầu óc nhân dân các nước cái khái
niệm có một nền văn minh khác với nền văn minh Trung Quốc đã ngưng trệ từ mấy
thế kỷ nay rồi". Chính bằng những cách ấy mà các toà án quân sự "đàn áp
những phong trào nổi dậy để nêu gương nghiêm trị"”.
Đối
với Việt Nam, hệ lụy của nó vô cùng đau xót và được Nguyễn Ái Quốc chỉ rõ trong
nhiều bài nói, bài viết. Trong tác phẩm Bản án chế độ thực dân Pháp, đó là:
“Khi đại bác đã ngấy thịt đen, thịt vàng rồi, thì những lời tuyên bố tình tứ
của các ngài cầm quyền nhà ta bỗng dưng im bặt như có phép lạ, và cả người
Nêgrô lẫn người "Annamít" mặc nhiên trở lại "giống người bẩn
thỉu".
Để
ghi nhớ công lao người lính An Nam, chẳng phải người ta đã lột hết tất cả của
cải của họ, từ chiếc đồng hồ, bộ quần áo mới toanh mà họ bỏ tiền túi ra mua,
đến các vật kỷ niệm đủ thứ, v.v. trước khi đưa họ đến Mácxây xuống tàu về nước,
đó sao?
Chẳng
phải người ta đã giao họ cho bọn súc sinh kiểm soát và đánh đập họ vô cớ đó sao?
Chẳng phải người ta đã cho họ ăn như cho lợn ăn và xếp họ như xếp lợn dưới hầm
tàu ẩm ướt, không giường nằm, không ánh sáng, thiếu không khí đó sao? Về đến xứ
sở, chẳng phải họ đã được một quan cai trị biết ơn đón chào nồng nhiệt bằng một
bài diễn văn yêu nước. "Các anh đã bảo vệ Tổ quốc, thế là tốt. Bây giờ,
chúng tôi không cần đến các anh nữa, cút đi!", đó sao? ” khi thực dân Pháp
hành hạ người lính An Nam.
Cũng
nhân danh cái gọi là “nhân quyền kiểu Mỹ” mà đế quốc Mỹ hất cẳng Pháp để xâm
lược Việt Nam, dung dưỡng ngụy quyền, ngụy quân Sài Gòn đàn áp Phật giáo, vì
vậy, trong bài Liên hợp quốc còn phải điều tra gì nữa? trên Báo Nhân dân, số
3487, ngày 15-10-1963, Chủ tịch Hồ Chí Minh viết: “Ngày 7 tháng 10 vừa qua, các
đại biểu Xâylan và 15 nước Á - Phi khác đòi Đại hội đồng Liên hợp quốc lên án
chính quyền Ngô Đình Diệm đàn áp nhân quyền ở miền Nam Việt Nam, đặc biệt là
khủng bố những người theo đạo Phật. Đề nghị đó của các nước Á - Phi là một việc
làm chính nghĩa. Nhân dân Việt Nam rất cảm ơn. Nếu Liên hợp quốc bàn việc đó,
thì tội ác của tớ Diệm cũng như của thầy Mỹ lại bị phơi ra trước thiên hạ. Vì
vậy đế quốc Mỹ giật dây Liên hợp quốc gửi một đoàn sang miền Nam Việt Nam để
"điều tra". Liên hợp quốc làm như thế là trái với Hiệp định Giơnevơ năm
1954 về Đông Dương, là một việc vô lối”.
Và
đế quốc Mỹ là nước vi phạm nhân quyền nghiêm trọng nhất đối với thế giới, đặc
biệt là đối với Việt Nam. Để minh chứng cho nhận định này, Chủ tịch Hồ Chí Minh
viết bài Tội ác mỹ tàn bạo hơn Hítle!” dài 20 trang của Chủ tịch Hồ Chí Minh
vạch trần tội ác của Mỹ đối với Nhân dân Việt Nam ngay trong lời mở đầu: “Trong
khi tiến hành cuộc chiến tranh xâm lược, đế quốc Mỹ chà đạp lên mọi đạo đức của
con người và bất chấp sự phản đối đầy công phẫn của nhân dân các nước trên thế
giới đã sử dụng những phương tiện chiến tranh hoá học trên một quy mô không
ngừng mở rộng ở miền Nam Việt Nam. Những hành động dã man đó đã gây cho nhân
dân miền Nam Việt Nam biết bao tổn thất về người và của! Cần phải vạch trần
những tội ác khủng khiếp đó trước dư luận nhân dân và lương tâm loài người tiến
bộ”.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét