Kiểu diễn “tròn vai” vốn từ một vài cá nhân nhỏ, lẻ tẻ, giờ đã
thành một cách sống, cách tồn tại của không ít người trong tập thể. Oái oăm là
vẫn còn những người làm lãnh đạo lại thích những “diễn viên” này. Bởi họ ưa được
“tiền hô, hậu ủng”, “nhất hô bá ứng”, họ muốn cấp dưới “gọi dạ, bảo vâng”, họ
ghét những lời tham mưu, can gián phải – trái, thiệt hơn vì “thuốc đắng giã tật,
sự thật mất lòng”.
Trong giới biểu diễn, hễ cứ nhắc tới hai tiếng “tròn vai”, đồng
nghĩa với cô đào hay anh kép đã hoàn thành vai của mình một cách “tròn trịa”,
không quá xuất sắc, nhưng cũng không mắc lỗi gì. Đôi khi trong những chương
trình truyền hình thực tế, trước màn thể hiện của thí sinh, các giám khảo đưa
ra bình luận, rằng “tròn vai” là tốt rồi, nhưng nếu thêm chút bứt phá nội lực để
tạo ra một lối trình diễn “góc cạnh” chắc chắn sẽ có những phút giây “cháy” hết
mình khó quên.
Trong thực tế, có một cách dùng khái niệm “tròn vai” khác, mang
nghĩa thiếu tích cực, thậm chí là tiêu cực. Đó là những vai diễn “tròn trịa”
nơi công sở, cơ quan của một bộ phận cán bộ, công chức. Họ luôn thể hiện “tròn
vai” đủ 8 tiếng/ngày, giao việc gì, làm việc đó, làm cốt cho đủ, cho xong. Khi
triển khai công việc, họ luôn “vo tròn”, “thu mình”, khéo léo, tránh né tranh
luận để khỏi đụng độ, va chạm với đồng nghiệp. Đó đây, họ “nỗ lực” diễn “tròn
vai” làm “cấp dưới”, sếp bảo sao nghe vậy, sếp bảo gì làm đấy, sếp nói hay là
hay, nói dở là dở, đợi sếp cho ý kiến là “vun vào”, bợ đỡ, nịnh nọt. Họ giữ
“tròn vai” để khỏi phải nghe lời mắng mỏ, phàn nàn, chê bai của sếp, tiếng xì
xào của những người chung quanh. Để “tròn vai”, họp hành họ chẳng hơi đâu mà
nêu ý kiến, góp ý, kẻo lại “chưa được vạ, má đã sưng”.
Những “diễn viên” này luôn rỉ tai nhau rằng nên chọn cách “vo
tròn” mà sống. Họ bao biện: Đề xuất ư? Phản biện ư? Chớ mà làm, kẻo rồi cuối
năm, anh em họ ghét, rồi họ chẳng cho mình lá phiếu “Lao động tiên tiến”, sếp
cũng chẳng ưa gì người hay cãi lại, rồi kẻo mà đến cái danh “hoàn thành tốt nhiệm
vụ” cũng chẳng có mà “chốt” vào kiểm điểm cá nhân. Nói chung, chẳng cần phải
làm gì quá tốt, quá xuất sắc, nhưng tất nhiên, cũng đừng để quá dở, cứ “vừa vừa”,
“tà tà” là được. Và hơn cả, phải "tròn vai" làm "tôi trung"
với sếp, có sếp thì mới có mình. Thế nên với họ, cứ diễn “tròn vai”, “an phận
thủ thường” mới là thượng sách!
Thật đáng buồn, bởi cách diễn “tròn vai” vốn từ một vài cá nhân
nhỏ, lẻ tẻ, giờ đã thành một cách sống, cách tồn tại của không ít người trong tập
thể. Oái oăm là vẫn còn những người làm lãnh đạo lại thích những “diễn viên”
này. Bởi họ ưa được “tiền hô, hậu ủng”, “nhất hô bá ứng”, họ muốn cấp dưới “gọi
dạ, bảo vâng”, họ ghét những lời tham mưu, can gián phải – trái, thiệt hơn vì
“thuốc đắng giã tật, sự thật mất lòng”.
Thực tế ấy đã và đang làm triệt tiêu, xói mòn nhiệt huyết của những
ai muốn nỗ lực cống hiến, tâm huyết phục vụ công việc chung.
Điều may mắn là, đó đây ở các cơ quan, công sở vẫn còn những cá
nhân luôn tâm niệm “hết việc chứ không hết giờ”, tâm huyết, lăn xả với công việc.
Dù có thể, lúc này, lúc khác, thời điểm này, giai đoạn nọ, họ đã trở thành những
người “cô đơn”, nhưng luôn tự nhủ với lòng, họ đang là những “công bộc” của dân,
thực hiện đúng theo lời Bác Hồ dạy lúc sinh thời “Với công việc, phải tận tụy”.
Họ nhất quyết chống thói diễn “tròn vai”, họ “cháy” hết mình trong công việc,
sáng tạo, tìm tòi trong từng phút giây nơi công sở. Họ sẵn sàng “góc cạnh”
trong góp ý phê bình, tham mưu thủ trưởng. Họ không ngại phê, tự phê thẳng thắn,
nhưng rất mực chân thành. Họ luôn kiên quyết chống thói hình thức, nịnh bợ, xuê
xoa, một chiều trong tập thể.
Ấy nên, vẫn còn những hy vọng, rằng những con người tâm huyết,
lăn xả, cống hiến ấy sẽ là hạt nhân nòng cốt dẹp bỏ cho được những tư tưởng diễn
“tròn vai”, làm nửa vời, “sáng cắp ô đi, tối cắp ô về” đang “lan rộng” trong
không ít cơ quan, đoàn thể.
Chắc chắn tương lai sẽ ít dần và không còn những kẻ diễn “tròn
vai”!
Tin là thế!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét