Thứ Ba, 30 tháng 12, 2025

TÌM HIỂU GIÚP BẠN: NGƯỜI PHỤ NỮ BÍ ẨN CỨU ĐẠI TƯỚNG PHẠM VĂN TRÀ THOÁT CHẾT GIỮA VÒNG VÂY KẺ ĐỊCH!

     Năm 1966, địch tung Tiểu đoàn 3, Trung đoàn 31, Sư đoàn 21 ngụy xuống bình định Long Mỹ, dựng căn cứ dã ngoại kéo dài dọc kênh xáng, sát chi khu quận lỵ. Hàng rào kẽm gai dày đặc siết chặt quanh căn cứ, hỏa điểm ken kín như lưới thép. Tiểu đoàn 309 nhận nhiệm vụ đánh vào căn cứ này và nhanh chóng thành công.

Trời vừa hửng, Tiểu đoàn trưởng giao Tiểu đoàn phó Phạm Văn Trà ở lại xử lý thương vong, tử sĩ rồi trở về đơn vị sau. Khi lực lượng đã rời đi, địch cho phi pháo bắn chặn các tuyến rút quân. Một mảnh pháo khiến ông bị thương nặng. Chỉ còn cậu liên lạc ở lại dìu ông vào cánh đồng. Biết mình không thể đi xa, ông ra lệnh cho cậu liên lạc quay về đơn vị, tránh hy sinh vô ích.

Giữa cánh đồng vắng, Phạm Văn Trà nằm lại một mình, vừa đau vừa lo, đầu óc xoay vòng tìm cách thoát nạn. Bỗng ông thấy một cậu bé khoảng mười tuổi xuất hiện trên bờ ruộng. Ông cố gọi. Cậu bé sững lại, nhìn ông thật lâu rồi quay đầu chạy biến về phía ấp.

“Rắc rối rồi,” ông nghĩ, tay siết chặt khẩu súng ngắn để phòng trường hợp cậu bé báo địch. Thời gian ngưng đọng, từng phút trôi dài như cả giờ. Nhưng đến xế trưa, chính cậu bé quay lại. Lặng lẽ đặt một chiếc thúng xuống bờ cỏ rồi bỏ chạy. Khi mở ra, ông thấy xôi, nửa con gà và nước uống. 

Nhá nhem tối, cậu bé trở lại cùng mẹ. Người phụ nữ dáng mảnh, mặt hiền, dìu ông về nhà trong ánh đèn dầu hắt đỏ. Chị nói nhỏ, đầy áy náy: “Ban ngày lính quốc gia nhan nhản ngoài ấp, má con tui không dám ra đón”.

Biết ông bị thương, chị giấu ông vào hầm tránh pháo ngay trong buồng, nơi lính đồn vẫn ra vào mua rượu. Nhờ sự nhanh trí của chị, ông được che chở an toàn suốt nhiều ngày. Chị chăm sóc cơm nước, rửa vết thương chu đáo. Nhưng rồi thật sự lo lắng khi thấy thương tích trở nặng, mưng mủ. 

Cuối cùng, trước quyết tâm của ông muốn trở lại đơn vị, chị tìm cách đưa ông rời ấp. Sáng sớm, chị giả vờ đưa người nhà đi bệnh, dẫn ông xuống xuồng, lợi dụng sự quen biết với lính gác để vượt qua nhiều trạm kiểm soát. Đi được vài cây số, gặp du kích, chị gửi ông lại rồi lặng lẽ quay về.

Phạm Văn Trà được cứu chữa kịp thời. Một tháng sau, khi trở lại Tiểu đoàn, đồng đội vỡ òa ôm lấy ông. Ai cũng nghĩ ông đã nằm lại nơi trận địa hôm ấy.

Mãi đến khi hòa bình lập lại, ông trở về Long Mỹ, lặng tìm lại căn nhà nhỏ nơi hai mẹ con đã che chở mình. Con kênh ngày nào vẫn chảy, bờ ruộng vẫn trải dài, nhưng người xưa thì chẳng thấy. Chiến tranh đã mang theo dấu vết của họ đi mất. 

Ông đã nhờ khắp các nơi, đăng cả tin tìm người trên báo, truyền hình để hy vọng có thể tìm lại hai mẹ con. Phải đến năm 2006, tức tròn 40 năm sau, ông mới tìm được chị và gia đình qua tin tức của anh em ở tỉnh đội Sóc Trăng./.
Yêu nước ST.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét