Thứ Tư, 31 tháng 12, 2025

VẠCH TRẦN THỦ PHÁP DIỄN NGÔN NÚP BÓNG “GÓP Ý” CỦA ĐÀO CÔNG TIẾN!

     Trên trang Baotiengdan, Đào Công Tiến có bài viết “Từ đối đầu với khủng hoảng và đổi mới sáng tạo, đến một xã hội Việt Nam hiện tại và mai sau”. Trong vỏ bọc của lời lẽ “góp ý” là những quan điểm xuyên tạc chứa nhiều lập luận lệch lạc, phiến diện, đi ngược lại với đường lối quan điểm của Đảng nhằm gieo ngờ vực về con đường cách mạng mà Đảng và nhân dân ta đã lựa chọn. Việc nhận diện và đấu tranh với những quan điểm sai trái đó là việc cần làm như lau sạch lớp bụi bẩn không để những giá trị cốt lõi của quốc gia - dân tộc bị hoen ố.

1. Một trong những luận điểm hết sức phản động và nguy hại trong bài viết của Đào Công tiến khi cho rằng: “định hướng phát triển của Việt Nam hiện nay và mai sau không nhất thiết phải là CNXH và định hướng XHCN”. Y còn dựa vào những đổ vỡ của mô hình XHCN ở Liên Xô để suy diễn rằng Việt Nam “không cần” tiếp tục con đường mà Đảng và nhân dân ta đã lựa chọn. Trái lại, chúng ta khẳng định rằng: xây dựng CNXH và định hướng CNXH ở Việt Nam là bản chất, đường lối và mục tiêu chiến lược mà Đảng Cộng sản Việt Nam và nhân dân ta đã lựa chọn.

Bởi vì, trong toàn bộ tiến trình cách mạng, đặc biệt được tái khẳng định nhất quán trong Cương lĩnh xây dựng đất nước (2011, bổ sung – phát triển 2016), Hiến pháp 2013 và Văn kiện Đại hội XIII, Đảng ta xác định rõ: độc lập dân tộc gắn liền với chủ nghĩa xã hội là con đường duy nhất đúng đắn để phát triển đất nước bền vững.

Định hướng xã hội chủ nghĩa là sự lựa chọn có cơ sở lý luận và thực tiễn, được kiểm chứng qua lịch sử đấu tranh cách mạng, quá trình Đổi mới và thành tựu phát triển 40 năm qua. Thực tiễn Việt Nam bác bỏ luận điệu cho rằng con đường XHCN là lỗi thời: tăng trưởng kinh tế ổn định, đời sống nhân dân không ngừng nâng cao, vị thế quốc tế ngày càng được củng cố, tất cả đều diễn ra trong khuôn khổ một nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa.

Định hướng XHCN không phải là mô hình rập khuôn hay sao chép, mà là con đường Việt Nam vận dụng sáng tạo chủ nghĩa Mác - Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh phù hợp với điều kiện lịch sử, văn hóa, kinh tế của đất nước. Đảng ta nhiều lần nhấn mạnh: xây dựng CNXH ở Việt Nam là một sự nghiệp lâu dài, phức tạp, nhưng là con đường phù hợp quy luật khách quan và khát vọng phát triển của dân tộc.

Xóa bỏ định hướng xã hội chủ nghĩa đồng nghĩa với từ bỏ nền tảng tư tưởng, chính trị của chế độ, đánh mất mục tiêu xây dựng một xã hội dân chủ, công bằng, văn minh; đánh mất phương hướng chiến lược bảo đảm độc lập dân tộc và lợi ích của nhân dân lao động. Đây là điều hoàn toàn trái với mục tiêu “phát triển nhanh và bền vững”, “không để ai bị bỏ lại phía sau” mà Đảng đã đề ra. Đảng ta xác định phát triển khoa học - công nghệ, đổi mới sáng tạo, kinh tế xanh, kinh tế số… đều là những trụ cột của con đường xã hội chủ nghĩa, không phải là sản phẩm của một mô hình khác. Gắn phát triển với tiến bộ và công bằng xã hội chính là điểm ưu việt của định hướng XHCN.

2. Trong bài viết Đào Công Tiến còn nêu lên những khuyến nghị về hòa giải, hòa hợp dân tộc, về phát triển “nhanh, xanh, bền vững”, và về khát vọng vươn lên của Việt Nam. Những mục tiêu ấy đúng đắn, nhưng cách mà tác giả lồng ghép và giải thích lại dẫn tới một thông điệp hết sức nguy hiểm, phản động: muốn đạt được điều đó, Việt Nam phải “từ bỏ” vai trò lãnh đạo của Đảng và định hướng XHCN.

Đây là một thủ pháp diễn ngôn quen thuộc của các quan điểm sai trái, thù địch lấy những giá trị phổ quát để làm bình phong cho mục tiêu chính trị. Đào Công Tiến cố ý cắt rời những thành tựu hòa hợp dân tộc mà Việt Nam đã đạt được sau đổi mới ra khỏi vai trò lãnh đạo của Đảng. Thực tiễn bốn thập kỷ qua cho thấy chính sách đại đoàn kết, tinh thần khoan dung, chủ trương khép lại quá khứ hướng tới tương lai… đều xuất phát từ đường lối của Đảng, Nhà nước ta. Phủ nhận vai trò ấy chẳng khác nào phủ nhận chính những kết quả mà Đào Công Tiến đang “ca ngợi”.

Đào Công Tiến nêu mục tiêu xây dựng xã hội Việt Nam “văn minh, hùng mạnh, hội nhập và hợp tác” như thể đó là mục tiêu ngoài Đảng. Nhưng đó chính là mục tiêu mà Đảng xác định trong Cương lĩnh 2011 (bổ sung, phát triển năm 2016) và tiếp tục khẳng định ở Đại hội XIII. Việc tách mục tiêu ấy ra khỏi hệ quy chiếu của Đảng là một thủ pháp tinh vi nhằm làm loãng vai trò lãnh đạo chính trị của Đảng. Sự hợp lý trong câu chữ không thể thay thế cho sự thật lịch sử. Hòa hợp dân tộc, phát triển bền vững, hội nhập quốc tế… không mâu thuẫn với Đảng; trái lại, chúng là những trụ cột mà Đảng đã và đang kiên trì xây dựng.

Tóm lại, luận điệu “góp ý” trong bài viết của Đào Công Tiến thực chất là phủ định đường lối phát triển đất nước, phủ định vai trò lãnh đạo của Đảng, phủ định nền tảng tư tưởng chính trị của quốc gia. Đấu tranh với các quan điểm ấy không chỉ là bảo vệ một hệ tư tưởng, mà còn là giữ gìn một lộ trình phát triển đã được kiểm nghiệm bằng thực tiễn, bằng mồ hôi xương máu và niềm tin của nhiều thế hệ, quyết tâm xây dựng một nước Việt Nam hùng cường, thịnh vượng, vững bước trong kỷ nguyên phát triển mới./.
Khuyết danh ST.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét