Hình ảnh chiến sĩ Lê Bá Dương tác giả của bài thơ "Đò xuôi Thạch Hãn ơi...chèo nhẹ" (tay cầm AK) và 2 đồng đội khác (Quán và Hè) chụp ngay trước trận đánh đồi Thám Báo 1971.
Trận đánh đồi
Thám Báo tức cao điểm 544 diễn ra vào rạng sáng ngày 20.6.1971. Đơn vị của
Trung đội trưởng Lê Bá Dương (Trung đoàn 27, Sư đoàn 390, Quân đoàn I) nhận
nhiệm vụ đánh chiếm cao điểm 544 (PuLơ) được coi là “con mắt thần” đặc biệt
quan trọng của tuyến hàng rào điện tử Mcnamara tại Quảng Trị.
Trung đội
trưởng Lê Bá Dương cùng 3 chiến sĩ đại đội 3, tiểu đoàn 2, trung đoàn 27 được
Tiểu đoàn trưởng Bùi Xuân Các gọi lên trao 3 quả pháo hiệu với lời dặn dò và
cũng là mệnh lệnh: "Cậu chọn mấy tay súng lên mỏm đồi thám báo, cố giữ lấy
điểm chốt này một ngày để tối đến tiểu đoàn tập kết lên làm bàn đạp đánh chiếm
cao điểm 544. Trong trường hợp không thể giữ được nguyên vẹn, cậu bắn pháo hiệu
cho pháo ta bắn thẳng vào trận địa để tiểu đoàn tiếp tục phương án 2, bằng mọi
giá đánh chiếm cao điểm 544..."
Nhận nhiệm vụ
cho một trận đánh quyết tử, chấp nhận cái chết, trước khi lên chốt, Lê Bá Dương
đã lấy cuốn sổ tay - phần thưởng cho chiến sĩ Quyết thắng rồi lẳng lặng tách
lấy 2 trang đầu có in hình Bác Hồ, bỏ vào túi áo bên ngực trái và dẫn 3 chiến
sĩ lên chốt.
-------
Từ rạng sáng
ngày 20.6.1971, tại điểm chốt trên đồi Thám Báo, Lê Bá Dương đã chỉ huy 3 chiến
sĩ đánh bật hàng chục cuộc phản kích của của 2 đại đội bộ binh VNCH. Khi chỉ
còn những viên đạn cuối cùng, hai đồng đội đã hy sinh, hai người còn lại bị
thương nặng. Nhìn quân địch giãn đội hình chia làm nhiều hướng chuẩn bị cuộc
phản kích mới, trong giây phút quyết định của trận đánh, Lê Bá Dương đã lấy máu
từ vết thương trên thân mình viết sau tấm ảnh Bác Hồ lời thề quyết tử:
“Bác Hồ ơi!
Bắt đầu từ hôm nay 20.6, con cùng đồng đội đã bắt đầu nổ súng diệt địch giữ
chốt đến cùng. Quán đã diệt được 7 tên, Hoè, Dương hơn một chục. Tại mỏm đồi
thám báo này con và Hoè cùng trung đội càng ghi sâu lời Bác dạy: Hễ còn tên xâm
lược trên đất nước ta thì ta còn chiến đấu quét sạch nó đi. Bác ơi! Quyết tâm
của chúng con, trách nhiệm của chúng con là giữ chốt...”.
Rồi giật 3 quả
pháo hiệu làm hiệu cho pháo của quân ta phá hủy trận địa, chấp nhận hy sinh
nhưng may mắn chỉ bị ngất đi.
Trước đó,
trong một trận đánh khác tại Tây Bắc huyện lỵ Cam Lộ đã trở thành cội nguồn của
việc sau này Lê Bá Dương thường về thắp hương trên núi, trên đồi, thả hoa xuống
suối sông. Đêm đó, sau trận đánh cao điểm 322 (giữa tháng 11 năm 1969), đại đội
của ông lúc ấy gồm 67 người vừa mới dừng chân để nấu ăn thì một loạt bom B52
dội xuống đội hình. Trận bom quét qua chỉ mấy giây đồng hồ nhưng đại đội chỉ
còn đúng 6 người.
Lê Bá Dương
cũng là tác giả của bài thơ viết về Thành cổ Quảng Trị:
"Đò lên
Thạch Hãn ơi... chèo nhẹ
Đáy sông còn
đó bạn tôi nằm
Có tuổi hai
mươi thành sóng nước
Vỗ yên bờ, mãi
mãi ngàn năm..."
---
Nguồn: Tuấn Nghĩa

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét