Thứ Tư, 3 tháng 3, 2021

LIỆU AI ĐÓ CÒN THẤY HỔ THẸN!

Cách đây hơn chục năm, một anh linh mục được sự hà hơi, tiếp sức của quan thầy ngoại bang đã dõng dạc phát ngôn trước giáo dân của anh rằng "Tôi cảm thấy hổ thẹn khi cầm tấm hộ chiếu Việt Nam…" Tất nhiên, sau phát biểu ấy, anh bị hàng người dài từ cựu chiến binh đến mấy cháu thanh niên "truy sát", đến nỗi phải nhờ đến chính lực lượng công an can thiệp mới bảo toàn tính mạng. Anh vẫn còn sống, tuy nhiên, phải sống ẩn dật ở một nhà thờ tại Ninh Bình, không khác gì đi đày biệt xứ.

Không biết, anh có còn đọc báo, có còn dùng facebook để nhận được tin từ trang Thông tin chính phủ, thông báo Chính phủ Việt Nam đã thu xếp chuyến bay riêng biệt để đưa 390 công dân Việt Nam đang mắc kẹt ở Myanmar về nước vào trưa ngày 4/3 và liệu anh có chút ngượng mồm về phát ngôn của thời non dại của mình hay không?

Theo thông tin tôi nắm được, Việt Nam là một trong những quốc gia đầu tiên đưa chuyên cơ sang đón công dân Việt Nam về nước; cũng giống như cách chúng ta đã làm khi đưa 10000 lao động từ Lybia về nước chỉ trong khoảng thời gian vẻn vẹnh 10 ngày. Tất nhiên, trong bối cảnh đất nước khó khăn, Chính phủ đã phải cân nhắc rất kỹ, nhưng bao giờ, tính mạng của người dân luôn được đặt lên hàng đầu và không có gì quý giá hơn là chìa cánh tay để cứu giúp đồng bào mình ngay lúc khó khăn.

Khi đọc bản xếp hạng giá trị của tấm hộ chiếu của các quốc gia trên thế giới do hãng Henley Passport Index đưa ra, nhìn vào vị trí 88 của Việt Nam, tôi tự hỏi, giá trị tấm hộ chiếu nằm ở đâu. Đó không phải là uy thế, quyền lực của một quốc gia trên trường quốc tế, càng không phải là sự giàu có của quốc gia, mà cao nhất là quyền lợi của công dân một quốc gia khi được cầm tấm hộ chiếu trên tay. Nước chúng ta còn nghèo, vị thế của chúng ta còn khiêm tốn trên trường quốc tế, nhưng Chính phủ của chúng ta luôn quan tâm đến tính mạng, sức khỏe công dân của mình, sẵn sàng giúp đỡ, cứu giúp công dân của mình khi họ gặp khó khăn nơi đất khách quê người.

Tôi vẫn nhớ mãi hình ảnh các công dân Việt Nam khi trở về từ tâm dịch trên những chuyến bay "giải cứu". Thứ họ cầm trên tay không phải là tiền bạc, đồ trang sức mà đó là lá cờ Việt Nam. Và tôi hiểu, họ tự hào vì Tổ quốc mình, tự hào khi họ là công dân Việt Nam.

Lê Dung Anh

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét