Đại dịch Côvid -19 là hiện thân tiêu biểu của thách thức an ninh phi truyền thống đối với nhân loại trong thế kỷ XXI. Chưa bao giờ, kể từ khi cuộc khủng hoảng của những năm đầu Thế kỷ XX diễn ra đến nay, hậu quả của dịch bệnh lại to lớn, sâu sắc và rộng lớn đến như thế. Cả thế giới hơn một năm qua đang gồng mình chống lại loại virut vô cùng nhỏ bé, nhưng tác hại vô cùng lớn, đến nay, đã có hơn 116 triệu người mắc, hơn 2 triệu người đã bị chết, thiệt hại cả thế giới về kinh tế không thể kể xiết. Ngoài ra, còn có thể để lại di chứng vô cùng nặng nề về sau cho nhân loại.
Đối
với Việt Nam, mặc dù chúng ta đã lường trước tác hại và đã kịp thời ứng phó bằng
rất nhiều biện pháp quyết liệt, hiệu quả, với sự vào cuộc của toàn Đảng, toàn dân,
toàn quân, nhưng đại dịch cũng để lại ảnh hưởng không nhỏ, tốc độ tăng trưởng
kinh tế năm 2020 đạt 2,91%, cho dù đó là nền kinh tế hiếm hoi trên thế giới tăng
tưởng, trở thành mẫu hình cho nhiều nước trên thế giới học tập.
Nhưng
để đạt được điều đó, ngoài sự lãnh đạo, chỉ đạo quyết liệt của Đảng, Chính phủ,
các ban ngành, đoàn thể và tham gia đồng tình, ủng hộ của toàn dân, chúng ta
còn thấy một nét đẹp truyền thống của dân tộc đã tiếp tục được khơi dậy và tỏa
sáng trong đại dịch. Đó là truyền thống đoàn kết, tương thân, tương ái, giúp đỡ
lẫn nhau của dân tộc. Trong khó khăn, các hành động đẹp để chia sẻ khó khăn cho
người bị ảnh hưởng bởi dịch bệnh như: ATM gạo, ATM khẩu trang, cùng nhau giải cứu
nông sản, rau quả. Nhiều người có tấm lòng hảo tâm đã góp tiền, hàng, mua thực
phẩm giúp đỡ người trong vùng dịch. nông sản được mua gom, vận chuyển và phân
phát miễn phí… tất cả vì cộng đồng, cùng chia sẻ, cùng động viên nhau vượt qua
khó khăn, dịch bệnh.
Những
nét đẹp truyền thống đó luôn sáng lên mỗi khi có khó khăn, hoạn nạn, cần tiếp tục được
chia sẻ, lan tỏa và lưu truyền mãi mãi trong cộng đồng, trở thành một nét trong
bản sắc văn hóa của người dân Việt Nam.
Chủ lực
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét