Sự khác nhau cơ bản giữa nhà nước pháp quyền tư sản và nhà nước pháp quyền
xã hội chủ nghĩa nói chung, trong đó có Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa Việt
Nam nói riêng, được khái quát trên những nét chính sau:
Một là, cơ sở kinh tế của nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa là nền
kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa. Tính định hướng xã hội chủ
nghĩa của nền kinh tế thị trường không phủ nhận các quy luật khách quan của thị
trường, mà là cơ sở để xác định sự khác nhau giữa kinh tế thị trường trong chủ
nghĩa tư bản và kinh tế thị trường trong chủ nghĩa xã hội. Do vậy, đặc tính của
nền kinh tế thị trường xã hội chủ nghĩa tạo ra sự khác nhau giữa nhà nước pháp
quyền tư sản và nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa, đồng thời tạo ra nét đặc
trưng của nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa.
Hai là, cơ sở chính trị của nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa là chế độ
dân chủ nhất nguyên. Chế độ dân chủ nhất nguyên là điều kiện cơ bản để tạo ra một
đời sống dân chủ có tính thống nhất cao, một hệ thống chính trị thống nhất và
là một đòi hỏi có tính nội tại của chế độ nhà nước và chế độ xã hội trong các
điều kiện xây dựng chủ nghĩa xã hội. Do vậy, sự nhất nguyên chính trị phải luôn
là thuộc tính của nhà nước xã hội chủ nghĩa – một nhà nước đòi hỏi tính thống
nhất và tính tổ chức cao trong tổ chức cũng như trong hoạt động của mọi cấu
trúc nhà nước để có thể đạt được các mục tiêu của chủ nghĩa xã hội.
Tính nhất nguyên chính trị được thể hiện trong việc khẳng định vai trò
lãnh đạo của một đảng duy nhất cầm quyền ở Việt Nam. Bản chất của một nền dân
chủ không lệ thuộc vào chế độ đa đảng hay chế độ một đảng, mà lệ thuộc vào chỗ
đảng cầm quyền đại diện cho lợi ích của ai, sử dụng quyền lực nhà nước vào những
mục đích gì trên thực tế. Vì vậy, điều kiện để xây dựng nhà nước pháp quyền
không thể là chế độ đa đảng hay chế độ một đảng và không thể coi đó là căn cứ để
đánh giá tính chất và trình độ của một nền dân chủ. Sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản
– đảng duy nhất cầm quyền đối với đời sống xã hội và đời sống nhà nước không những
không trái với bản chất nhà nước pháp quyền nói chung mà còn là điều kiện có ý
nghĩa tiên quyết đối với quá trình xây dựng Nhà nước pháp quyền xã hội chủ
nghĩa của nhân dân, do nhân dân, vì nhân dân ở nước ta.
Ba là, cơ sở xã hội của nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa là khối đại
đoàn kết toàn dân tộc. Với khối đại đoàn kết toàn dân tộc, nhà nước pháp quyền
có được cơ sở xã hội rộng lớn và khả năng to lớn trong việc tập hợp, tổ chức
các tầng lớp nhân dân thực hành và phát huy dân chủ.
Nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa tuy không loại bỏ được
sự phân tầng xã hội theo hướng phân hóa giàu, nghèo nhưng có khả năng xử lý tốt
hơn mối quan hệ giữa tăng trưởng kinh tế và công bằng xã hội. Những mâu thuẫn
xã hội phát sinh trong điều kiện phát triển nền kinh tế thị trường do được điều
tiết thông qua pháp luật, chính sách và các công cụ khác của nhà nước nên ít có
nguy cơ trở thành các mâu thuẫn đối kháng và tạo ra các xung đột có tính chất
chia rẽ xã hội. Đây là một trong những điều kiện để bảo đảm ổn định chính trị,
đoàn kết các lực lượng xã hội vì các mục tiêu chung của sự phát triển.
Tính nhất nguyên chính trị và sự lãnh đạo của một đảng duy nhất cầm quyền
tạo ra khả năng đồng thuận xã hội, tăng cường khả năng hợp tác, giúp đỡ lẫn
nhau giữa các giai tầng, các cộng đồng dân cư và các dân tộc. Nhờ vậy, nhà nước
pháp quyền xã hội chủ nghĩa có được sự ủng hộ rộng rãi từ phía xã hội, nguồn sức
mạnh từ sự đoàn kết toàn dân, phát huy được sức sáng tạo của các tầng lớp dân
cư trong việc thực hành và phát huy dân chủ./.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét