Thứ Ba, 25 tháng 5, 2021

Nhân nào... quả ấy!

Họ tôi và họ Tạ, cả tới tám đảng ủy viên của “Đảng ủy ... họ” ra tòa, vì tội gạt người họ khác, “cánh” khác ra khỏi Đảng; vì “đồng tâm” biển thủ, gian lận tiền đền bù giải phóng mặt bằng...! Toàn Ban Thường vụ “Đảng ủy... họ” bị kỷ luật. Ban Chấp hành Đảng bộ, theo đó, không cần đụng tới cũng tự nó rã rời! Rồi, mấy kiểu đồng hương, đồng tộc, đồng lòng, đồng mưu ấy, Nghĩa là “Đảng ủy... tam tứ đồng...” (!), khi bị thanh tra, phát giác đủ thứ tội: cục bộ, kéo bè kéo cánh, trù dập, tham nhũng,.. số phận, không nói cũng biết, chẳng khác “Đảng ủy... họ” quê tôi là bao! Mọ mẫm về quê, thấy ai cũng than thân trách phận! Chỉ biết lặng im, vì biết nói gì hơn, vì những điều cần nói tôi đã nói cả rồi, lại còn bị mắng: -Anh có tí chữ đã định ti toe khoe tài, dạy khôn! Vài bốn tuổi đảng định lên mặt “lạt non đòi buộc tre già”. Mấy chục năm tuổi đảng như ta làm sao mà sai, không có quyền sai (!). Tôi từng bị Bác tôi “chan canh, đổ mẻ” vào mặt như thế, khi khuyên bác không nên làm chuyện họ, việc Đảng nhập nhằng như thế! Anh tôi bị kỷ luật nhẹ nhất, tìm tôi, khẽ nói trong ầng ậng nước mắt: - Ừ, chú nói đúng! Việc Đảng chứ đâu phải chuyện họ! Và, anh tôi bưng mặt khóc hu hu. Tôi thầm thĩ vỗ về: - Sai thì sửa. Em sợ nhất không ngộ ra cái sai thôi! Và, anh tôi choàng lên ôm tôi đến nghẹt thở! Lúc ấy, may mà mặt trời chưa đổ sang chiều!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét