Nhận thức rõ đặc điểm và xu hướng
phát triển của thời đại cũng như cục diện và tình hình thế giới là công việc
rất cần thiết. Mỗi quốc gia, dân tộc cần biết mình đang sống trong thời đại gì
và bối cảnh thế giới nào, với những tính chất, đặc điểm, nội dung và xu thế
phát triển ra sao.
Hiểu biết sâu sắc về thời đại giúp chúng ta tìm thấy xu hướng
tất yếu trong vô vàn những hiện tượng phức tạp, mang tính ngẫu nhiên của đời
sống xã hội. Đó cũng là cách giúp chúng ta nhìn xa trông rộng, nắm bắt khuynh
hướng và quy luật phát triển của nhân loại để vừa có thể lựa chọn được hướng đi
phù hợp với sự phát triển của lịch sử; lường trước được những thách đố phức
tạp, tránh được những vấp váp sai lệch; từ đó không bị chao đảo hoặc bị cuốn
trôi trước phong ba bão táp của đời sống chính trị quốc tế.
Chính vì
lẽ đó, khi bàn về những vấn đề lớn của cách mạng, trước đây cũng như bây giờ,
Chủ tịch Hồ Chí Minh và Đảng ta bao giờ cũng bắt đầu bằng việc phân tích đặc
điểm, nội dung, xu thế phát triển của thời đại; nhận định các mặt của tình hình
thế giới để xác định đúng con đường đi của cách mạng Việt Nam và đề ra đường
lối đối nội, đối ngoại đúng đắn, sáng tạo. Cả trên phương diện lý luận và thực
tiễn là như vậy nhưng hiện nay trước Đại hội XIII của Đảng, một số luận điệu
sai trái cho rằng: Thật không tưởng khi nói thời đại ngày nay là quá độ lên chủ
nghĩa xã hội (CNXH). Vì vậy, các phần tử phản động, cơ hội chính trị cho rằng:
Từ Đại hội XIII trở đi, không nên nói đến CNXH nữa. Họ cho rằng làm gì có
thời đại quá độ; nội hàm, đặc điểm, xu thế của thời đại là sự mơ hồ; hai nội
dung cốt yếu của thời đại đã bị lịch sử phủ định. Bởi thế, khi không còn Liên
Xô và phe xã hội chủ nghĩa (XHCN) nữa thì nước ta làm sao có thể đi lên CNXH
được? Luận điệu của họ không có gì mới nhưng cách diễn đạt khác đi. Những luận
cứ đấu tranh chống các luận điệu này cần được làm rõ.
Sự thay thế một thời đại này bằng thời đại
khác không thể diễn ra nhanh chóng được
Lập luận của luận điệu sai trái là, nếu nói thời đại hiện nay là
thời đại quá độ từ chủ nghĩa tư bản (CNTB) lên CNXH, thì nay CNXH sụp đổ
rồi, thời đại này đương nhiên là của CNTB; rằng CNXH và chủ nghĩa cộng sản đã
tàn lụi thì dù có trăm năm sau cũng không thể gượng dậy được nữa.
Cách nhìn nhận của họ rõ ràng là thiếu kiến thức lịch sử và rất
thiển cận. Quá trình chuyển biến và thay thế một thời đại này bằng thời đại
khác không thể diễn ra nhanh chóng được, mà phải qua một chặng đường dài. Quá
trình đó là một xu thế tất yếu của xã hội loài người, nhưng diễn ra quanh co,
phức tạp chứa đựng nhiều biến cố, có cả bước tiến mạnh mẽ và cũng có cả những
bước tụt lùi. Sự đổ vỡ của mô hình XHCN ở Đông Âu và Liên Xô đương nhiên
là tổn thất nặng nề đối với phong trào cộng sản trên thế giới. Ai cũng biết
rằng, sự sụp đổ ấy có nhiều nguyên nhân, nhưng nó không thuộc về bản chất của
chế độ XHCN, càng không phải vì thế mà làm mất đi nội dung thời đại. Lịch sử đã
cho thấy thời đại tư bản chủ nghĩa (TBCN) thay thế thời đại phong kiến đâu phải
dễ dàng. Quá trình chuyển biến đó diễn ra hàng mấy trăm năm, trải qua biết bao
phức tạp, bởi sự chống trả quyết liệt của các thế lực phong kiến. Tình hình
hiện nay cũng tương tự như vậy. Thế lực đế quốc không từ thủ đoạn nào để mưu
toan chặn đứng phong trào cộng sản. Điều đó càng thể hiện tính chất phức tạp
của thời đại ngày nay.
Thế giới thay đổi khôn lường, nội dung thời
đại không thay đổi
Kẻ thù tư tưởng của chúng ta công khai tuyên bố rằng, CNXH
ở Liên Xô đã sụp đổ thì giá trị của Cách mạng Tháng Mười cũng chấm hết.
Đây đúng là kết luận vội vã và hồ đồ. Đành rằng, thành quả mà
Cách mạng Tháng Mười đem lại đã bị đổ vỡ tại ngay quê hương của nó, nhưng đó
quyết không phải là sự chấm dứt lý tưởng cao đẹp của Cách mạng Tháng Mười. Lịch
sử đã tỏ rõ, không có một cuộc cách mạng nào, kể cả các cuộc cách mạng vĩ đại
nhất, lại đủ khả năng kết thúc ngay công việc xóa bỏ xã hội cũ và xây dựng xong
ngay xã hội mới. Quá trình chuyển từ xã hội phong kiến lên xã
hội TBCN đã phải trải qua hàng trăm năm với nhiều cuộc cách mạng tư
sản nổ ra ở Hà Lan, Anh, Pháp... thì hình thái kinh tế-xã hội TBCN mới thực sự
thắng thế trước hình thái kinh tế-xã hội phong kiến.
Sự phát triển của xã hội loài người từ sau Cách mạng Tháng Mười
đã chứng tỏ rằng, lý tưởng của Cách mạng Tháng Mười không chỉ là ngọn đèn pha
tỏa sáng dẫn đường, mà còn có những đóng góp thực tế to lớn. Cách mạng Tháng
Mười là tiếng chuông đánh thức lịch sử, báo hiệu một trang sử mới của thế giới.
Thế giới trước Cách mạng Tháng Mười là một thời kỳ u mê, an phận, là thời đại
của CNTB. Sự đột phá của Cách mạng Tháng Mười làm cho CNTB bị đổ vỡ một
mảnh lớn. Thế giới bừng tỉnh, bung ra với sức mạnh mới với sự hình thành và
phát triển của CNXH làm sụp đổ hoàn toàn hệ thống thuộc địa, giải phóng xã
hội, giải phóng con người. Thành quả của Cách mạng Tháng Mười tạo cho loài
người có khả năng kìm giữ sự lộng hành của CNTB, làm thay đổi cả những yếu tố
bên trong của CNTB. CNTB không thể sống tự nó nữa mà đã phải cố gắng vì sự tồn
tại của nó. Những thay đổi trong chiến lược kinh tế, chính trị để thích nghi,
những thay đổi trong các chính sách phúc lợi xã hội, bảo đảm xã hội... ở các
nước tư bản phát triển hiện nay đều do kết quả đấu tranh của những người lao
động để giành quyền sống, quyền tự do, bình đẳng và sâu xa hơn là được ảnh
hưởng của Cách mạng Tháng Mười.
Từ những phân tích trên đây, chúng ta càng thống nhất với nhận
định rằng, mặc dù tình hình thế giới trong giai đoạn hiện nay và thời gian tới
có nhiều thay đổi, có khi là thay đổi khôn lường, nhưng bản chất của thời đại
không thay đổi. Tình hình cụ thể trong từng thời kỳ của thế giới có những biến
động, nhưng điều đó không làm thay đổi nội dung của thời đại; loài người vẫn
đang trong thời đại quá độ từ CNTB lên CNXH. Các mâu thuẫn cơ bản
trên thế giới vẫn tồn tại, có mặt sâu sắc hơn, nội dung và hình thức biểu hiện
có nhiều nét mới. Đấu tranh dân tộc và đấu tranh giai cấp vẫn diễn ra dưới
nhiều hình thức.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét