Cán bộ là gì?
Cán bộ là cái dây chuyền của bộ máy. Nếu dây chuyền không tốt, không chạy thì động cơ dù tốt, dù chạy toàn bộ máy cũng bị tê liệt. Cán bộ là những người đem chính sách của Chính phủ, của Đoàn thể thi hành trong nhân dân, nếu cán bộ dở thì chính sách hay cũng không thể thực hiện được.
Cán bộ phải có đức tính như thế nào?
… Một người cán bộ tốt phải có đạo đức cách mạng nếu không có
đạo đức cách mạng thì khó thành công. Muốn có đạo đức cách mạng phải có 5 điều
sau đây:
Trí - Tín - Nhân - Dũng - Liêm.
Nói rõ nghĩa:
- Trí - Là sáng suốt, biết địch biết mình, biết người tốt thì
nâng đỡ, biết người xấu thì không dùng, biết cái tốt của mình mà phát triển
lên, biết cái xấu của mình để mà tránh.
- Tín - Nói cái gì phải cho tin - nói và làm cho nhất trí - làm
thế nào cho dân tin - cho bộ đội tin ở mình.
- Nhân - Là phải có lòng bác ái - yêu nước,
yêu đồng bào, yêu bộ đội của mình.
- Dũng - Là phải mạnh dạn, quả quyết nhưng không phải làm liều. Phải
có kế hoạch, rồi kiên quyết làm ngay. Nguy hiểm cũng phải làm. Nghĩa là phải có
lòng dũng cảm trong công việc.
- Liêm - Là không tham danh vị, không tham sống, không tham
tiền, không tham sắc. Người cán bộ đã dám hy sinh cho Tổ quốc, hy sinh cho đồng
bào, hy sinh vì nghĩa, thì không tham gì hết.
Lời nói chuyện trong buổi lễ bế mạc Lớp bổ túc trung cấp, ngày
10-10-1947, sđd, t.5, tr. 223-224.
… Có những cán bộ chỉ thấy lợi ích bộ phận của mình,
không thấy lợi ích của toàn thể, muốn đem lợi ích của toàn thể phục tùng lợi
ích của bộ phận mình. Họ quên hẳn cái chế độ dân chủ tập trung. Họ quên rằng
thiểu số phải phục tùng đa số, hạ cấp phải phục tùng thượng cấp, bộ phận phải
phục tùng toàn thể.
... Vì
ham danh vọng và địa vị, cho nên khi phụ trách một bộ phận nào, thì lôi người
này, kéo người khác, ưa ai thì kéo vào, không ưa thì tìm cách tẩy ra. Thế là
chỉ biết có mình, chỉ biết có bộ phận mình mà quên cả Đảng. Đó là một thứ bệnh
hẹp hòi, trái hẳn với nguyên tắc tập trung và thống nhất của Đảng.
... Cũng
vì bệnh hẹp hòi mà không biết dùng nhân tài, việc gì cũng ôm lấy hết. Ôm lấy
hết thì cố nhiên là không nổi.
Cũng vì
bệnh hẹp hòi mà không biết cách xử trí khôn khéo với các hạng đồng bào (như tôn
giáo, quốc dân thiểu số, anh em trí thức, các quan lại cũ,...).
Sửa đổi lối làm việc, tháng 10-1947,
sđd, t.5, tr.236, 238.
... Vì vậy, mỗi người trong Đảng phải hiểu rằng: Lợi ích
của cá nhân nhất định phải phục tùng lợi ích của Đảng. Lợi ích của mỗi bộ phận
nhất định phục tùng lợi ích của toàn thể. Lợi ích tạm thời nhất định phải phục
tùng lợi ích lâu dài.
Nghĩa là
phải đặt lợi ích của Đảng lên trên hết, lên trước hết. Vì lợi ích của Đảng tức
là lợi ích của dân tộc, của Tổ quốc. Vô luận lúc nào, vô luận việc gì, đảng
viên và cán bộ phải đặt lợi ích của Đảng ra trước, lợi ích của cá nhân lại sau.
Đó là nguyên tắc cao nhất của Đảng. Đó là “tính Đảng”.
Nếu gặp
khi lợi ích chung của Đảng mâu thuẫn với lợi ích riêng của cá nhân, thì phải
kiên quyết hy sinh lợi ích của cá nhân cho lợi ích của Đảng. Khi cần đến tính
mệnh của mình cũng phải vui lòng hy sinh cho Đảng.
Sửa đổi lối làm việc, tháng 10-1947, sđd, t.5, tr.250-251.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét