Căn nhà lụp xụp của gia đình chị nằm lọt thỏm giữa tán rừng cao su của đại ngàn Tây Nguyên. Trong ngôi nhà ấy, cậu bé 5 tuổi nắm chặt tay mẹ, cậu bé khẩn thiết cầu xin sự sống.
"Con mong mẹ khỏe để gia đình mình ở bên nhau"
Căn nhà gỗ rộng chừng 30 m2 của chị Phạm Thị Huê (sinh năm 1990, phó Bí thư Đoàn xã Đắk Wil, huyện Cư Jút, tỉnh Đắk Nông), nằm lọt thỏm dưới tán rừng cao su ở vùng đất biên giới của đại ngàn Tây Nguyên. Từ đầu đường, mùi hương muỗi đã thoang thoảng, càng khiến không gian âm u, lạnh lẽo đến xót xa.
Thời điểm chúng tôi có mặt, mẹ và chồng Huê vừa đi thu hoạch mủ cao su về, còn Huê nằm bất động trên giường, đưa ánh mắt mất hồn như mong chờ sự giúp đỡ của người thân.
Sáng sớm nay, cơn đau bất ngờ kéo đến khi không có ai ở nhà, Huê nằm một mình trên giường, cắn răng chịu đựng.
Tiếng người phụ nữ 31 tuổi không thể thoát ra khỏi cổ họng, bởi căn bệnh ung thư đáy lưỡi ác tính.
Người phụ nữ trẻ đưa đôi mắt vô hồn nhìn về chồng, cơn đau lại kéo đến, cô cắn chặt răng vì không thể thét lên. Anh Quyết phải mất 30 phút xoa bóp mới làm dịu cơn đau của vợ.
Huê thì thào nói mà nước mắt chảy ướt đẫm: "Em đau như không thể sống nổi, giá như có một cách nào đó giải thoát cho em thì mẹ em, chồng con em đỡ khổ. Nhưng nhìn đứa con em đang còn ngây dại thế kia, em không nỡ rời xa con".
Thấy mẹ đau đớn, cậu bé Bùi Đức Quân (5 tuổi) đến bên cạnh, cầm chắc tay mẹ như để động viên mẹ. Cậu bé không hiểu được căn bệnh mà mẹ đang mắc phải, nhưng chứng kiến những cơn đau quằn quại ấy, cậu bé buồn so.
"Con mong mẹ khỏe để gia đình mình ở bên nhau. Mẹ Huê nhanh khỏi để đưa con đi chơi, con không đòi mua bánh kẹo, mua đồ chơi đâu, con chỉ cần đi công viên thôi", Quân nói rồi gục mặt trong vòng tay gầy guộc của mẹ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét