Nhiều học giả tư sản cho rằng, muốn có tự do báo chí, tự do ngôn luận thì không những phải cho báo chí tư nhân hoạt động, mà không để báo chí bị chi phối, ảnh hưởng bởi yếu tố chính trị.
Thậm chí họ cho rằng, sở dĩ Việt Nam không có tự do báo chí, tự do
ngôn luận bởi xuất phát từ nền chính trị nhất nguyên, bởi "chế độ độc
đảng" can thiệp vào hoạt động báo chí. Đây là luận điệu hoàn toàn sai
trái, vô căn cứ. Bởi lẽ, không có một nền báo chí nào hoàn toàn đứng ngoài
chính trị, vô chính trị như các luận điệu thù địch xuyên tạc, rêu rao.
Tính đảng trong thông tin báo chí là hiển nhiên
Trong giao tiếp hằng ngày, khi chúng ta nghe lại câu chuyện từ ai
đó, thì người kể câu chuyện đều có thái độ rõ ràng, khen hay chê, đồng tình hay
phản đối, cho dù thái độ ấy có thể không bộc lộ trực tiếp, nhưng các chi tiết
câu chuyện thì bộc lộ rõ ràng chủ định của người kể. Nhà văn sáng tạo tác phẩm
cũng vậy, hình tượng nhân vật cùng hệ thống chi tiết trong tác phẩm biểu hiện
thái độ, quan điểm của tác giả. Nhưng trong văn học lại có chuyện, khi nhân
vật-hình tượng nghệ thuật đã “trưởng thành” thì có thể tự “phát tác” mà nhà văn
khó "quản trị" được. Còn trong sáng tạo tác phẩm báo chí, toàn bộ chi
tiết, số liệu, nhân vật, kể cả ngôn từ, giọng điệu... đều được nhà báo “quản
trị” chặt chẽ. Cái đó người ta gọi là tính khuynh hướng. Tính khuynh hướng hình
thành một cách tự nhiên trong phản ánh cuộc sống, trong thông tin thực tế về
những gì đã và đang diễn ra.
Trong báo chí, phản ánh thực tế bao giờ cũng có những thuộc tính
vốn có của nó. Đó là, phản ánh cái khách quan và phản ánh luôn mang tính mục
đích, vì lợi ích nào đó; và tất nhiên là người phản ánh, đưa ra thông tin không
thể làm hại đến lợi ích của bản thân mình. Phản ánh do đó có tính chọn lọc.
Việc chọn lọc này vừa là khoa học, vừa là nghệ thuật và thể hiện năng lực của
chủ thể sáng tạo, tức là “gói được” bức tranh hiện thực trong phạm vi phản ánh
và làm nổi bật bản chất sự kiện, vấn đề thông tin.
Những thuộc tính vốn có này, xét cho cùng, cũng trả lời câu hỏi:
Phản ánh, thông tin để làm gì, vì lợi ích của ai? Vậy nên, Chủ tịch Hồ Chí Minh
đã căn dặn các nhà báo, khi cầm bút, phải tự trả lời được mấy câu hỏi: Viết cái
gì? Viết cho ai? Viết để làm gì? Và cuối cùng mới viết như thế nào? Đây là
những câu hỏi nằm lòng mà các nhà báo luôn ghi nhớ, bất kỳ anh ta làm việc ở cơ
quan báo chí nào.
Bản chất hoạt động báo chí là hoạt động truyền thông đại chúng,
hướng tới và phục vụ đông đảo công chúng, xã hội và vì lợi ích cộng đồng. Mỗi
cộng đồng, xã hội đều do một giai cấp, một chính đảng thống trị/cầm quyền/lãnh
đạo; sự vận động, phát triển xã hội ấy chịu sự chi phối quan điểm, chính sách
của đảng cầm quyền. Chẳng hạn ở Hoa Kỳ, quan điểm/chính sách thời ông D.Trump
làm tổng thống khác với thời ông J.Biden làm tổng thống, thậm chí có chính sách
bài trừ nhau, mặc dù đều là do giai cấp tư sản thống trị. Báo chí Hoa Kỳ, về cơ
bản thông tin theo định hướng chính sách của đảng cầm quyền thông qua quyết
sách của tổng thống.
Như vậy, báo chí ý thức tự giác được quá trình thông tin đứng trên
lập trường của đảng phái nào, thông tin vì lợi ích giai cấp nào, cái đó người
ta gọi là tính giai cấp của báo chí. Khi báo chí nhận thức được rằng, thông tin
phục vụ lợi ích của đội tiền phong và đại biểu lợi ích trung thành của giai
cấp, của chính đảng-đó gọi là tính đảng. Như vậy, tính đảng là sự biểu hiện tập
trung nhất, đậm đặc nhất, tinh túy nhất của tính giai cấp. Đó là nhìn từ phương
diện tư tưởng-chính trị.
Còn về lợi ích dân sinh, cần phải xem, lợi ích đó có đáp ứng nhu
cầu lợi ích cơ bản, cấp bách của đông đảo nhân dân hay không. Vậy nên, dòng
thông tin báo chí thể hiện sâu sắc tính đảng, nếu gắn chặt với tính nhân dân,
tính dân tộc, thì báo chí sẽ quy tụ và thể hiện được sức mạnh thực tế. Lợi ích căn
bản và cấp bách của nhóm xã hội lớn, được báo chí ủng hộ và bảo vệ, đồng thời
báo chí sẽ khơi nguồn, hình thành dư luận xã hội.
Báo chí cách mạng Việt Nam thể hiện tính đảng, tính nhân dân sâu
sắc
Đảng Cộng sản Việt Nam là đảng của giai cấp công nhân, của toàn
thể nhân dân lao động và dân tộc Việt Nam. Đảng là lực lượng cầm quyền, lãnh
đạo toàn dân xây dựng, phát triển đất nước theo cương lĩnh, đường lối và chính
sách được hoạch định. Do đó, báo chí thông tin, tuyên truyền cho toàn dân hiểu
và thực hiện, để biến quan điểm, chính sách ấy thành hiện thực cuộc sống; đồng
thời, báo chí đấu tranh chống những quan điểm sai trái, thù địch, xuyên tạc
đường lối, chính sách của Đảng vì nó làm phương hại đến lợi ích của Đảng, Nhà
nước và lợi ích của nhân dân, đất nước.
Trên cơ sở nền tảng lý luận Chủ nghĩa Mác-Lênin và tư tưởng Hồ Chí
Minh, Đảng Cộng sản Việt Nam công khai thừa nhận tính đảng trong báo chí và đã
thiết lập các quan điểm nền tảng cho báo chí hoạt động; đồng thời thiết kế một
nền báo chí cách mạng mà cơ quan báo chí là cơ quan ngôn luận của tổ chức trong
hệ thống chính trị. Đó là quan điểm nhất quán và là nền tảng, sợi chỉ đỏ xuyên
suốt trong tiến trình phát triển của báo chí cách mạng Việt Nam từ năm 1930 đến
nay.
Báo chí cách mạng Việt Nam là một nền báo chí thể hiện rõ tính
đảng, đồng thời mang đậm tính nhân dân, vì Đảng lấy lợi ích nhân dân làm mục
tiêu phấn đấu, phục vụ nhân dân, vì sự phát triển của dân tộc. Đó cũng là nền
báo chí thấm đẫm tính nhân văn, vì quyền và lợi ích chính đáng của công dân, vì
sự phát triển con người. Đó cũng là nền báo chí thể hiện đạo đức cao cả, vì hệ
giá trị dân tộc và chuẩn mực đạo đức cộng đồng, vì lợi ích công.
Với nhận thức như thế, làm sao có thể phủ nhận tính đảng của báo
chí? Mặc dù không ít quan điểm từ phương Tây cho rằng, báo chí của họ đứng
ngoài chính trị, đứng trên giai cấp và không can thiệp vào cuộc đấu tranh tư
tưởng, nhưng thực tế thì ngược lại. Thậm chí ở Hoa Kỳ, cơ quan báo chí hay hãng
truyền thông nào “thân cận” với đảng phái nào thì định hướng thông tin theo và
phục vụ lợi ích chính trị của đảng ấy. Trong cuốn “Một nền báo chí không có tự
do của chúng ta-100 năm phê bình truyền thông”, các tác giả đã đấu tranh, chỉ
trích nhau và từ đó bộc lộ rõ thêm bản chất nền báo chí Hoa Kỳ. Trong thực tế,
rất dễ nhận biết, báo chí Hoa Kỳ và báo chí phương Tây nói chung, khuynh hướng
chính trị rất rõ ràng, phục vụ đường lối chính trị của giai cấp thống trị rất
quyết liệt.
Một số biểu hiện cơ bản của tính đảng trong thông tin báo chí
Trước hết, về nội dung, yêu cầu của tính đảng trong hoạt động báo
chí, Đảng và Nhà nước Việt Nam đã có nhiều văn bản đề cập, tựu trung lại có mấy
vấn đề quan trọng: Một là, tuyên truyền, giáo dục lý luận Mác-Lênin, tư tưởng
Hồ Chí Minh và quan điểm, đường lối của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà
nước. Hai là, đấu tranh, phản bác những quan điểm sai trái, thù địch, chống phá
sự nghiệp cách mạng của đất nước. Ba là, tuyên truyền, giáo dục tinh thần đại
đoàn kết dân tộc và đấu tranh bảo vệ khối đại đoàn kết các dân tộc Việt Nam
dưới sự lãnh đạo của Đảng. Bốn là, đấu tranh chống những biểu hiện bảo thủ, lạc
hậu, những thói hư tật xấu trong cộng đồng, những rào cản văn hóa trong quá
trình phát triển đất nước và hội nhập quốc tế.
Trong bất kỳ thể chế xã hội nào, báo chí dù trực tiếp hay gián tiếp,
là phương tiện và phương thức đi đầu trong cuộc đấu tranh chính trị, tư tưởng;
do đó, báo chí trong môi trường truyền thông số luôn phải thể hiện là phương
tiện và phương thức siêu kết nối công chúng-xã hội, tức là tận dụng khả năng
siêu kết nối của nền tảng số để kết nối nguồn lực trí tuệ và cảm xúc của nhân
dân vì sự phát triển bền vững, vì lợi ích cộng đồng. Đó là quá trình báo chí,
truyền thông đại chúng tham gia can thiệp xã hội, tức là tham gia giải quyết
các vấn đề kinh tế-xã hội đã và đang đặt ra. Trong quá trình này, lợi ích chính
trị của Đảng, Nhà nước luôn được thể hiện như sợi chỉ đỏ, có tính nguyên tắc.
Sức mạnh chính trị, lợi ích chính trị của Đảng, trước hết thể hiện ở niềm tin
chính trị của nhân dân. Do đó, báo chí cách mạng cần phải đề cao trách nhiệm
chính trị trong xây dựng, kết nối niềm tin từ công chúng và nhân dân. Đảng, Nhà
nước đã nêu rõ quan điểm xây dựng “Nhà nước của dân, do dân, vì dân” và thực
hiện phương châm “Dân biết, dân bàn, dân làm, dân kiểm tra, dân giám sát, dân
thụ hưởng”.
Cần tiếp tục nêu cao tính đảng trong thông tin báo chí
Trong quá trình lãnh đạo sự nghiệp đổi mới đất nước, Đảng ta đã
xác định, phát triển kinh tế-xã hội là trung tâm, xây dựng Đảng là then chốt.
Trong xây dựng Đảng, vấn đề căn cốt là tiếp tục nâng cao năng lực lãnh đạo của
Đảng, năng lực quản lý của Nhà nước, chống lạm dụng quyền lực, bởi lạm dụng
quyền lực thì sẽ tha hóa quyền lực và dẫn đến tha hóa chế độ xã hội. Vậy nên,
nêu cao tính đảng của báo chí trước hết là trách nhiệm chính trị của các tổ
chức đảng, chính quyền các cấp. Tất cả bộ máy trong hệ thống chính trị không
được ngăn cản báo chí thực hiện vai trò giám sát xã hội, trong thực hiện chính
sách công, trong thực thi công vụ và trong đấu tranh chống lợi ích nhóm dưới
mọi hình thức. Mọi biểu hiện coi nhẹ, buông lỏng hoặc ngăn chặn vấn đề này, đều
là suy giảm tính đảng của báo chí cách mạng.
Mặt khác, đội ngũ nhà báo cách mạng, trước hết là người đứng đầu
cơ quan báo chí, cần không ngừng học hỏi nâng cao trình độ và giác ngộ chính
trị, cập nhật kiến thức và kỹ năng làm nghề, kỹ năng quản trị cơ quan báo chí
trong tình hình mới. Cùng với đó, cần quan tâm đào tạo, phát triển và có chính
sách thích đáng cho đội ngũ nhà báo chính luận, để họ đủ năng lực và chuyên tâm
viết những tác phẩm phân tích, bình luận, đánh giá các sự kiện và vấn đề thời
sự trên các lĩnh vực đời sống kinh tế-xã hội. Thực tế cho thấy, luồng báo chí
thông tin sự kiện trên báo chí chúng ta cập nhật khá tốt, nhưng luồng những tác
phẩm phân tích, bình luận, đánh giá các sự kiện và vấn đề thời sự góp phần đấu
tranh tư tưởng, hướng dẫn dư luận xã hội cần phải nhanh nhạy, sắc bén, kịp
thời, thuyết phục hơn nữa.
Khi có chính sách phù hợp, chúng ta sẽ có được đội ngũ nhà báo
chính luận ngang tầm, góp phần tiếp tục nêu cao tính đảng hơn nữa của báo chí
và qua đó góp phần xây dựng nền báo chí Việt Nam cách mạng, hiện đại, chuyên
nghiệp và nhân văn.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét