Mối quan hệ giữa chủ nghĩa dân tộc và chủ nghĩa quốc tế không
đơn giản là mối quan hệ có hai chiều đối lập, mà còn là mối quan hệ mật thiết,
biện chứng với nhau, được thể hiện ở các xu hướng:
Một là, xu hướng bành trướng của chủ nghĩa dân tộc cực đoan nước
lớn dẫn đến quá trình quốc tế hóa một cách ép buộc.
Chủ nghĩa dân tộc cực đoan luôn có xu hướng bành trướng dẫn đến
quá trình quốc tế hóa một cách ép buộc, thông qua quá trình xâm lược thuộc địa,
xâm lăng về kinh tế, chính trị, văn hóa. Với tư tưởng phân biệt giữa một dân
tộc “ưu tú, vĩ đại, khuôn mẫu” với các quốc gia - dân tộc khác “man di, mọi rợ,
lạc hậu, cần được khai hóa, đô hộ”, thậm chí phải bị tiêu diệt..., quá trình
quốc tế hóa này đã tạo ra một sự liên kết giữa quốc gia một cách không tự
nguyện mà chỉ xuất phát từ phía chủ quan của quốc gia bá quyền. Trong lịch sử
hiện đại, các nước thực dân, đế quốc với những cuộc chiến tranh xâm lược thuộc
địa trên danh nghĩa “khai hóa văn minh” chính là biểu hiện của xu hướng này.
Ngược lại với chủ nghĩa đế quốc, quốc tế hóa chủ nghĩa cộng sản về mặt lý
thuyết dựa trên cơ sở tự nguyện giữa các quốc gia, dân tộc.
Hiện nay, biểu hiện của xu hướng bành trướng của chủ nghĩa dân
tộc cực đoan là chủ nghĩa sô-vanh, chủ nghĩa bá quyền.
Về chính trị, các nước
lớn tìm cách áp đặt luật lệ lên các nước nhỏ, bỏ qua luật pháp quốc tế hoặc tạo
ra một luật chơi riêng có lợi cho mình. Các nước lớn ràng buộc các nước nhỏ
bằng những hiệp định song phương, can thiệp để thay đổi thể chế, thậm chí nếu
cần sẽ xâm phạm chủ quyền lãnh thổ quốc gia.
Về kinh tế, các nước
lớn muốn thông qua “sự lệ thuộc” về kinh tế để áp đặt về chính trị. Trong cuốn
“Lời thú tội của một sát thủ kinh tế” (xuất bản năm 2004), John Perkins đã chỉ
ra, Mỹ tìm cách xây dựng một đế chế của riêng mình nhằm đưa các nước đang phát
triển và kém phát triển vào vòng xoáy nợ nần để đặt ra những yêu cầu về kinh
tế, chính trị ràng buộc và có lợi cho Mỹ. Bên cạnh đó, các nước lớn còn có thể
tự đặt ra những luật chơi kinh tế chung cho toàn cầu.
Về văn hóa - xã hội, các
nước lớn tìm cách áp đặt hệ giá trị, tư tưởng đối với các nước nghèo và đang
phát triển nhằm tạo ra một “chuẩn mực chung” cho thế giới. Một khối lượng lớn
các sản phẩm văn hóa từ các nước phát triển du nhập vào các nước đang phát
triển. Thực tế cho thấy, văn hóa, lối sống của Mỹ và các nước phương Tây đang
lan tràn ở nhiều nước.
Hội nhập quốc tế là do sự phát triển khách quan của lực lượng
sản xuất, thể hiện mối liên hệ giữa các quốc gia. Rõ ràng, trong quá trình toàn
cầu hóa, các nước mạnh với những lợi thế của mình sẽ có ảnh hưởng lớn đến phần
còn lại của thế giới, thông qua đó truyền bá các “giá trị” của nước mình và chủ
nghĩa tự do nhằm duy trì ưu thế quân sự và thúc đẩy lợi ích kinh tế. Như vậy,
có thể thấy, chủ nghĩa quốc tế đang bị lợi dụng nhằm phục vụ cho những mưu tính
của chủ nghĩa quốc gia - dân tộc cực đoan.
Tất nhiên, cũng cần nhìn nhận xu hướng này trong tính hai mặt
của nó. Đó là khi các nước lớn mở rộng tầm ảnh hưởng của mình trong quá trình
toàn cầu hóa, vừa tạo ra thách thức nhưng cũng là cơ hội để các nước đang và
kém phát triển có thể tận dụng để vươn lên. Tiếp thu các thành tựu khoa học -
công nghệ cũng như các giá trị văn hóa tiên tiến… là một trong những mặt tích
cực mà các nước đang và kém phát triển cần nắm bắt trong xu thế khách quan này.
Hai là, chủ nghĩa dân tộc nước nhỏ chống lại xu hướng quốc tế
hóa của chủ nghĩa dân tộc cực đoan nước lớn.
Xu hướng này có nguồn gốc từ chủ nghĩa quốc gia - dân tộc nhằm
bảo vệ quyền sinh tồn, phát triển như một thực thể chính trị độc lập và chống
lại xu hướng “quốc tế hóa” của chủ nghĩa dân tộc cực đoan. Với tư tưởng các dân
tộc dù lớn hay nhỏ, dù phát triển hay kém phát triển… đều có quyền bình đẳng,
mục tiêu của xu hướng này là bảo vệ lãnh thổ, không gian sinh tồn, bảo vệ tộc
người - nòi giống, bảo vệ độc lập, tự do và quyền được phát triển, bảo vệ bản
sắc…
Hiện nay, biểu hiện của xu hướng này chính là chống xu hướng
toàn cầu hóa dẫn đến chủ nghĩa dân tộc kinh tế. Bởi toàn cầu hóa không chỉ mang
lại những tác động tích cực mà còn có cả những tác động tiêu cực. Toàn cầu hóa
đang đặt các nước đang và kém phát triển trước những thách thức lớn; làm trầm
trọng thêm bất công xã hội, tăng khoảng cách giàu nghèo trong từng nước và giữa
các nước với nhau. Chính các mặt tiêu cực này đã khiến chủ nghĩa dân tộc kinh
tế ở cả các nước đang và kém phát triển trỗi dậy.
Bên cạnh đó, theo nhiều quan điểm, toàn cầu hóa còn được xem là
quá trình phương Tây hóa mà cốt lõi là “Mỹ hóa” về mặt văn hóa, trong đó lối
sống phương Tây được truyền bá và thực hiện một cách phổ biến. Điều này khiến
các phương thức sống khác cùng với hệ thống các giá trị và hình mẫu văn hóa
khác, đặc biệt là bản sắc văn hóa dân tộc, đứng trước nguy cơ bị xói mòn, hòa
tan. Điều này tất yếu dẫn đến chủ nghĩa dân tộc văn hóa của các nước nhỏ cần
tìm cách bảo vệ bản sắc dân tộc mình trước làn sóng “xâm lăng” của văn hóa
phương Tây.
Ba là, xu hướng chủ nghĩa dân tộc nước lớn chống lại xu thế quốc
tế.
Thực tế chính trị trong một thế giới toàn cầu hóa cho thấy, một
đảng phái hay chính quyền nào đó sẽ nhận được sự tín nhiệm cao của người dân
nếu nhận thức đầy đủ, toàn diện vấn đề chủ nghĩa dân tộc trong đường lối, chính
sách. Có những quốc gia sử dụng chủ nghĩa dân tộc như một “lá bài” để đạt được
lợi ích thông qua hành vi đề cao lợi ích quốc gia, chỉ quan tâm đến quyền lợi
của quốc gia, dân tộc mà không quan tâm, thậm chí làm tổn hại đến lợi ích chính
đáng của các quốc gia khác. Từ đó, chối bỏ trách nhiệm và nghĩa vụ đối với cộng
đồng quốc tế, không gắn lợi ích dân tộc với quốc tế. Có thể thấy, do đặt lợi
ích nước Mỹ lên trên hết, nên chính sách của Tổng thống Mỹ Donald Trump theo
đường lối thực dụng, đặc biệt về kinh tế, đã hạn chế quan tâm đến các vấn đề
toàn cầu. Do vậy, trong giai đoạn Tổng thống Donald Trump cầm quyền, ông đã có
những quyết định rút Mỹ khỏi một số tổ chức quốc tế cũng như các hiệp ước quốc
tế, như Hiệp định Đối tác xuyên Thái Bình Dương (TPP), Hiệp định Thương mại tự
do Bắc Mỹ (NAFTA), Tổ chức Giáo dục, Khoa học và Văn hóa của Liên hợp quốc
(UNESCO), Hội đồng Nhân quyền Liên hợp quốc…
Xu hướng này còn biểu hiện ở tư tưởng “phản toàn cầu hóa”, theo
đuổi chủ nghĩa bảo hộ. Thực tế, không riêng Mỹ, chủ nghĩa bảo hộ đã trở thành
xu hướng trên toàn cầu kể từ năm 2008, khi các quốc gia sử dụng các chính sách
mới nhằm hỗ trợ hoạt động của doanh nghiệp nội địa trước sức ép cạnh tranh từ
các doanh nghiệp nước ngoài dưới nhiều hình thức khác nhau (áp dụng hạn ngạch,
nâng thuế nhập khẩu, gia tăng các yêu cầu kỹ thuật…). Theo Tổ chức Cảnh báo
thương mại toàn cầu (GTA), thương mại toàn cầu đang nghiêng theo xu hướng bảo
hộ. Chỉ số đo lường tác động của chính sách bảo hộ thương mại tại mỗi quốc gia
đều dương trong giai đoạn từ năm 2009 tới tháng 8-2018. Con số không ngừng gia
tăng cho thấy chủ nghĩa bảo hộ đang lan rộng.
Ngoài ra, xu hướng này còn thể hiện ở tư tưởng bài ngoại, chống
nhập cư. Hàng loạt đảng phái, phong trào nổi lên gần đây ở châu Âu cho thấy rõ
điều này. Như vậy, chính chủ nghĩa dân tộc cực đoan đã dẫn đến việc không thể
giải quyết hài hòa mối quan hệ giữa chủ nghĩa dân tộc và chủ nghĩa quốc tế. Do
vậy, các quốc gia hiện nay cần hướng đến chủ nghĩa dân tộc chân chính thiết lập
nên chủ nghĩa quốc tế trên cơ sở của thế giới quan hiện đại: hòa bình, hữu
nghị, dựa trên luật lệ, tôn trọng quyền tự quyết, độc lập và hội nhập quốc tế
để cùng phát triển. Chủ nghĩa quốc tế dựa trên chủ nghĩa dân tộc chân chính
chính là giải quyết hài hòa mối quan hệ giữa lợi ích của quốc gia trong mối
quan hệ với lợi ích của các quốc gia khác trên cơ sở tôn trọng luật pháp quốc
tế; luật pháp quốc gia phù hợp với luật pháp quốc tế mà không làm tổn hại đến
lợi ích của các quốc gia - dân tộc khác.
HAIVAN
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét