Thứ Hai, 24 tháng 5, 2021

CÓ MỘT NGHỀ BẠN GỌI LÀ "LƯƠNG CAO"?

 "Có một nghề bạn gọi là lương cao".
Chúng tôi gọi đó là "Binh nghiệp"
Bạn bảo rằng lính thời bình quá sướng 
Có giặc đâu để đánh đấm hả mày?
Tôi mỉm cười nắm lấy bàn tay 
Của thằng bạn mềm như tay con gái. 
Cậu nói đúng, lính lương cao lắm đấy!
Vậy tại sao cậu không thử một phen?

Cậu biết không, khi thành phố lên đèn
Cậu tung tăng dắt người yêu dạo phố
Ngắm cầu quay, trà chanh thành cổ
Sao lúc đó cậu không tự ngỏ
Bạn cậu ở đâu trong thành phố này?

Biên giới mưa rừng giá buốt đôi tay 
Đồng đội tôi phải tuần tra canh gác
Giữ bình yên trong từng tấc đất
Canh vùng trời, giữ biển đảo xa khơi.

Ừ thì lính lương cao, bạn nói chẳng sai lời! 
Khi giông bão, thiên tai, hỏa hoạn
Toàn lực lượng vũ trang xông pha cứu nạn
Bạn anh hùng cào bàn phím mỏi tay.

Bạn thân ơi khi dịch bệnh bủa vây
Bạn ở đâu trong vùng tâm dịch?
Lính lương cao nên cùng chung mục đích
Tổ Quốc thanh bình, dân vạn sự an yên.

Bạn so đo rằng lính lắm tiền
Lương một tháng cũng gần chục củ
Bạn có biết giữa biển khơi đồng đội tôi không ngủ.
Ôm súng canh trời mơ ước gửi theo mây?

Đã bao giờ bạn tự hỏi câu này
Sao lễ tết tớ không về tụ họp
Mẹ yếu, cha già, con thơ đi học
Đều một tay vợ đảm lo toan.

Khi bạn veston nghễu nghện xe sang
Ngồi bàn tiệc, hút xì gà, rượu ngoại
Là khi chúng tôi băng đèo lội suối
Cơm trộn mưa rừng, măng lót dạ chia nhau.

Có một nghề chắc chắn lương cao
Nhưng có lẽ...chẳng ai xung phong nhận
Những khó khăn luôn là vô tận
Cái chết giữa thời bình ngàn vạn xót xa đau. 

Có một nghề bạn sẽ chẳng hiểu đâu?
Chúng tôi sống và gọi nhau Đồng Chí
San sẻ buồn vui, tình như tri kỷ
Sẵn sàng nhận về những gian khó hiểm nguy.

Chẳng phải lương cao hay bất cứ lý do gì
Mà người nọ nhường người kia sự sống
Tất cả vì phía sau làn áo mỏng
Một trái tim hồng chung nhịp đập mà thôi.

   Phạm Vông. St

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét