Quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí được Liên hợp quốc và pháp luật của nhiều quốc gia phát triển như Pháp, Anh, Mỹ quy định cụ thể. Trong bản “Tuyên ngôn về Nhân quyền và Dân quyền Pháp năm1789”, vấn đề tự do báo chí được trình bày như là một trong những quyền cơ bản: “Bất kỳ công dân nào cũng có thể nói, viết và công bố tự do; tuy nhiên, họ sẽ chịu trách nhiệm nếu lạm dụng quyền tự do này theo quy định của pháp luật” (Điều 11). Nhà nước Việt Nam luôn tôn trọng, bảo đảm quyền tự do báo chí, tự do ngôn luận của mọi công dân và cũng như các quốc gia khác, để giữ gìn kỷ cương và bảo đảm sự ổn định để phát triển, Nhà nước Việt Nam không cho phép lợi dụng những quyền này để tuyên truyền, kích động lật đổ chính quyền, phá hoại khối đoàn kết dân tộc, xâm phạm đến quyền, lợi ích hợp pháp của các tổ chức, cá nhân.
Nhà
nước Việt Nam luôn nhất quán quan điểm tôn trọng và bảo vệ các quyền tự do cơ
bản của con người, trong đó có quyền tự do báo chí. Trên cơ sở nội luật hóa
pháp luật quốc tế về quyền tự do báo chí, Hiến pháp năm 1946 đã khẳng định
“người dân có quyền tự do báo chí và được pháp luật bảo đảm thực hiện”. Các bản
Hiến pháp sau này đều kế thừa và phát triển nội dung của Hiến pháp năm 1946 về
quyền tự do báo chí.
Điều
25, Hiến pháp năm 2013 ghi rõ: “Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo
chí, tiếp cận thông tin, lập hội, biểu tình. Việc thực hiện các quyền này do
pháp luật quy định” và khẳng định: “Quyền con người, quyền công dân chỉ có thể
bị hạn chế theo quy định của pháp luật trong trường hợp cần thiết vì lý do quốc
phòng, an ninh quốc gia, trật tự an toàn xã hội, đạo đức xã hội, sức khỏe của
cộng đồng”. Quy định này cũng được thể chế trong nhiều văn bản pháp luật Việt
Nam, như Bộ luật Hình sự 2015, sửa đổi 2017; Luật Báo chí năm 2016...
Ở Việt
Nam, báo chí thực sự trở thành cầu nối giữa “ý Đảng, lòng dân”, tạo đồng thuận
xã hội, thúc đẩy công cuộc xây dựng, phát triển đất nước; là phương tiện để
người dân kiểm tra, giám sát thực thi pháp luật và đóng góp ý kiến phản biện
đối với các chính sách, pháp luật của Nhà nước; là công cụ bảo vệ lợi ích xã
hội, bảo vệ quyền, lợi ích hợp pháp của người dân.
Theo số
liệu tại Hội nghị báo chí toàn quốc năm 2020, đến cuối năm 2020, cả nước ta có
41.000 nhân sự đang tham gia hoạt động; 779 cơ quan báo chí, trong đó có 142
báo, 612 tạp chí, 25 cơ quan báo chí điện tử độc lập; 72 cơ quan được cấp phép
hoạt động phát thanh, truyền hình với tổng số 87 kênh phát thanh và 193 kênh
truyền hình. Đó là minh chứng sinh động cho việc bảo đảm quyền tự do báo chí ở
Việt Nam, phản bác luận điệu vu cáo Nhà nước Việt Nam đàn áp tự do báo chí, tự
do ngôn luận.
Chúng
ta khuyến khích tự do báo chí vì lợi ích của quốc gia, dân tộc, bảo vệ lợi ích
của Nhà nước và nhân dân. Và lẽ tất nhiên, chúng ta không thể chấp nhận việc
lợi dụng tự do báo chí, tự do Internet, tự do ngôn luận để gây mất ổn định,
chống lại Tổ quốc và dân tộc, xuyên tạc chủ
trương, chính sách của Ðảng và Nhà nước, xâm phạm lợi ích của công dân.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét