Sinh
thời, Chủ tịch Hồ Chí Minh rất quan tâm đến cán bộ và công tác cán bộ. Bởi,
theo Người: “Cán bộ là gốc của mọi công việc”,
“Muôn việc thành công hoặc thất bại đều do cán bộ tốt hay kém. Đó là một chân
lý nhất định”. Cán bộ là dây chuyền của bộ máy, nếu dây chuyền không tốt, không
chạy thì động cơ dù tốt, toàn bộ máy cũng bị tê liệt, vì họ “là những người đem
chính sách của Đảng thi hành trong nhân dân, nếu cán bộ kém thì chính sách hay
mấy cũng không thể thực hiện được”.
Xác
định vị trí, vai trò của cán bộ trong sự nghiệp cánh mạng, Hồ Chí Minh cũng
chỉ ra những thứ “bệnh”, nguyên nhân, tác hại và đưa ra “thuốc chữa bệnh”. Thấm
nhuần lời dạy của V.I.Lênin “Kẻ thù bên trong tệ hại nhất của chúng ta, chính
là anh chàng quan liêu... Chúng ta phải gạt bỏ kẻ thù đó”, Hồ Chí Minh khẳng định “bệnh quan liêu là kẻ thù của
nhân dân, của bộ đội và của Chính phủ. Kẻ thù khá nguy hiểm, vì nó không mang
gươm, mang súng, mà có nằm trong các tổ chức ta, để làm hỏng công việc của ta”,
“Quan liêu, tham ô, lãng phí là tội ác… phải tẩy sạch nó để thực hiện cần kiệm,
liêm chính… để xây dựng thuần phong mỹ tục trong toàn dân, toàn quốc. Đó là
nhiệm vụ quan trọng của mỗi chúng ta”.
Theo Hồ Chí Minh, “Bệnh quan
liêu” là “chỉ biết dùng mệnh lệnh. Không biết giải thích, tuyên truyền. Không
biết làm dân chúng tự giác và tự động”; là “Tham ô, hủ hóa. Trước mặt dân chúng
thì lên mặt “quan cách mạng”, “Bệnh quan liêu... là trái hẳn với tinh thần trách nhiệm”. Nguyên nhân
của “bệnh quan liêu” là “vì xa cách quần chúng, không hiểu biết dân chúng,
không học hỏi dân chúng, sợ dân chúng phê bình”
và “khi có sai lầm, khuyết điểm thì sợ nhân dân phê bình, sợ mất thể diện, sợ
phải sửa chữa”. Tác hại của “bệnh quan liêu” là vô cùng lớn, bởi vì nó “đã
ấp ủ, dung túng, che chở cho nạn tham ô, lãng phí”. Cho nên, “Bệnh quan liêu
chỉ đưa đến một kết quả là: hỏng việc. Vì vậy, chúng ta phải mau mau chữa bệnh
nguy hiểm ấy”.
Cách
chữa bệnh này, theo Hồ Chí Minh, “gồm có một nguyên tắc: Theo đúng đường lối nhân dân và 6 điều là: Đặt lợi ích nhân dân lên trên hết; Liên hệ chặt chẽ với nhân dân; Việc gì cũng bàn với nhân dân, giải thích cho nhân dân hiểu rõ; Có khuyết điểm thì thật thà tự phê
bình trước nhân dân, và hoan nghênh nhân dân phê bình mình; Sẵn sàng học hỏi nhân dân; Tự mình làm gương mẫu cần kiệm liêm chính, để nhân dân noi theo”.
Trong lãnh đạo và làm việc phải thực hành theo 5
nguyên tắc sau đây: “1.Việc gì cũng phải học hỏi và bàn bạc với dân chúng, giải
thích cho dân chúng”. “2. Tin vào dân chúng. Đưa mọi vấn đề cho dân
chúng thảo luận và tìm cách giải quyết… Có khuyết điểm thì thật thà thừa nhận
trước mặt dân chúng. Nghị quyết gì mà dân chúng cho là không hợp thì để họ đề
nghị sửa chữa. Dựa vào ý kiến của dân chúng mà sửa chữa cán bộ và tổ chức của
ta”. “3. … Luôn luôn phải theo tình hình thiết thực của dân chúng nơi đó và lúc
đó, theo trình độ giác ngộ của dân chúng, theo sự tình nguyện của dân chúng mà
tổ chức họ, tuỳ hoàn cảnh thiết thực trong nơi đó, và lúc đó, đưa ra đấu
tranh”. “4…. tuyệt đối không nên theo đuôi quần
chúng. Nhưng phải khéo tập trung ý kiến của quần chúng, hoá nó ra
thành cái đường lối để lãnh đạo quần chúng. Phải đem cách nhân dân so sánh, xem
xét, giải quyết các vấn đề, mà hoá nó thành cách chỉ đạo nhân dân”. “5. Phải
đưa chính trị vào giữa dân gian”. “… việc gì cũng phải từ “dưới dội lên”. “Làm như
thế, chính sách, cán bộ và nhân dân sẽ nhất trí”, mà Đảng ta cũng phát triển
mau chóng, vững vàng.
Mai Năm Mới (ST)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét