Thực tế cuộc sống đã chứng minh rằng, bằng cấp, chứng chỉ là một nền
tảng để đào tạo, nhưng bằng cấp, chứng chỉ cũng không hoàn toàn phản ánh năng lực
thực chất của mỗi người. “Chiếc áo không làm nên thầy tu”.
Phải khẳng định, bằng cấp là thước đo năng lực cụ thể nhất của mỗi
người. Điều đó đúng nếu bằng cấp song hành với chuyên môn, năng lực của cán bộ.
Nhưng thực tế, không hoàn toàn như vậy. Với việc chuẩn hóa cán bộ như hiện nay,
nhiều người tếu rằng, đến tuổi về hưu vẫn phải “chạy đua” với thời gian, tham
gia các khóa học để lấy đủ các loại bằng cấp, chứng chỉ…
Và vì phải “chạy đua” với thời gian, bằng cấp, nên nhiều cán bộ,
công chức, viên chức đã đăng ký học ngoại ngữ, tin học… với thời gian rất ngắn,
dẫn đến chất lượng các chứng chỉ không thực chất, thậm chí còn được “mua” với
giá không hề rẻ và cũng không phục vụ yêu cầu công việc. Cùng với đó, không ít
chứng chỉ nghề nghiệp, chức danh khác vẫn gây ra không ít băn khoăn bởi cũng chỉ
nhằm đủ điều kiện để thi xét nâng ngạch theo yêu cầu của các bộ chuyên ngành.
Có thể nói rằng, với những ngành đặc thù, quy định chứng chỉ chức
danh nghề nghiệp hoặc chứng chỉ hành nghề là rất cần thiết, bởi nó phục vụ yêu
cầu của quản lý Nhà nước và xuất phát từ việc nâng cao chất lượng hoạt động nghề
nghiệp của họ. Tuy nhiên, với một số ngành, lĩnh vực, thực sự đây là một quy định
gây thêm rườm rà và không giúp ích được cho công tác chuyên môn.
Cùng với đó, việc mở ra rất nhiều các khóa học, huy động lực lượng
lớn cán bộ công chức “tất bật đi học”, chủ yếu để lấy cho đủ cái bằng này, chứng
chỉ nọ để bổ sung đầy đủ vào hồ sơ công chức, viên chức, vừa gây lãng phí, tốn
kém về thời gian, tiền bạc, thậm chí cả sự mệt mỏi về tinh thần của người học.
Đó là chưa nói đến việc nhiều khi chất lượng của các tấm bằng, chứng chỉ trong
những khóa học này thực tế chỉ là “hình thức”. Vậy nên trong cuộc sống mới có
những câu nói vần điệu nhưng lại đầy hàm ý như “Bằng cấp phụ không làm nên một
chuyên viên chính”…
Nắm bắt được thực tế đó, khi đương chức Bộ trưởng Bộ Nội vụ, đồng
chí Lê Vĩnh Tân đã nhiều lần cam kết trước Quốc hội kiên quyết loại bỏ những
văn bằng, chứng chỉ không phù hợp như chứng chỉ ngoại ngữ, tin học... Và việc
tân Bộ trưởng Bộ Nội vụ Phạm Thị Thanh Trà ký văn bản số 2499/BNV-CCVC đang được dư luận xã hội quan tâm, đồng
tình..
Nhiều người cho rằng, đề xuất của Bộ Nội vụ rất phù hợp thực tiễn,
sẽ giúp nhiều công chức, viên chức “thở phào” vì loại bỏ được “gánh nặng” chứng
chỉ, văn bằng không cần thiết cho công việc của họ. Bởi trong công việc quan trọng
nhất vẫn là năng lực thực chất của mỗi người ở mỗi ngành nghề.
Nhưng nói như thế không có nghĩa là các loại như chứng chỉ ngoại
ngữ, tin học… không quan trọng. Việc nâng cao trình độ ngoại ngữ, tin học là một
yêu cầu và quan trọng nhất là xuất phát từ yêu cầu tự thân của mỗi người, mỗi
công việc. Nếu không tự nâng cao thì họ sẽ không thực hiện được công việc và sẽ
bị “bỏ lại phía sau”. Vì vậy, không nên đưa ra một tiêu chí chung để áp dụng
cho tất cả… Mà tùy theo ngành nghề, các cơ sở đào tạo cần có quy định về việc
chuẩn đầu ra phải đạt được trình độ theo các cấp độ tương ứng…
Có những vị trí không cần trình độ ngoại ngữ thì không phải quy định,
những vị trí cần có trình độ ngoại ngữ ở cấp bậc cao hơn thì sẽ quy định trong
từng vị trí việc làm. Việc này cũng sẽ tránh tình trạng đổ xô đi học cái bản
thân người học không để tâm, học xong không dùng đến, không mang lại lợi ích,
thuận tiện cho công việc mà chỉ để bổ sung cho đủ hồ sơ.
Thiết nghĩ, để quy chuẩn cán bộ, ngay từ đầu vào xét tuyển cũng cần
phải có những tiêu chí cụ thể để tuyển chọn được những người bằng cấp đi đôi với
năng lực, những người thực sự làm được việc, trả lương theo vị trí việc làm để
tránh tình trạng “trọng bằng cấp” như hiện nay. Việc đánh giá chuẩn cán bộ phải
được thực hiện thường xuyên, liên tục hằng
tháng, hằng năm qua công việc, sát hạch chứ không chỉ bằng bộ tiêu chuẩn về “bằng
cấp”…
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét