80 năm trước, ngày 22-6-1941, phần lớn người dân Xô viết đều tin rằng, Hồng quân Liên Xô sẽ đánh bại phát xít chỉ trong vài tháng. Tuy nhiên, 1.418 ngày sau họ mới giành chiến thắng cuối cùng.
Tổng tham
mưu trưởng Lục quân Đức Quốc xã Franz Halder đã viết trong nhật ký về cuộc tấn
công của quân Đức vào Liên Xô sáng sớm ngày 22-6-1941: “Có lẽ, cuộc tấn công của
quân đội chúng ta là sự bất ngờ về chiến thuật với đối phương trên toàn mặt trận.
Những cây cầu ở biên giới bắc qua sông Bug và những con sông khác khắp mọi nơi
đều bị quân chúng ta đánh chiếm mà không cần giao tranh và vẫn giữ được nguyên
vẹn. Sự bất ngờ tuyệt đối của cuộc tấn công đã được chứng minh bằng việc các
doanh trại đã bị đánh chiếm bất thình lình, khi máy bay đang đỗ trên phi trường
và vẫn còn phủ bạt...”.
Mặc dù vấp
phải sự kháng cự quyết liệt của lực lượng biên phòng Liên Xô và những đòn đáp
trả của Hồng quân, nhưng quân Đức với sự hỗ trợ của các đồng minh người
Romania, đã nhanh chóng thọc sâu vào lãnh thổ Liên bang Xô viết. Quân địch thực
hiện đòn tấn công đầu tiên nhằm vào pháo đài Brest nằm trên biên giới. Bà
Anastasia Nikitina Arshinova nhớ lại: “Tiếng gầm rú khủng khiếp đã đánh thức
tôi và các con từ sáng sớm. Những quả đạn pháo và bom nổ tung, những mảnh vỡ
bay tung tóe. Túm lấy bọn trẻ, tôi chạy bằng chân đất ra đường. Chúng tôi dường
như chỉ kịp lấy và mang theo quần áo. Đường phố bao trùm không khí kinh hoàng.
Phía trên pháo đài máy bay quần thảo và ném bom xuống chúng tôi. Xung quanh phụ
nữ và trẻ em hoảng hốt chạy tán loạn. Nằm trước mặt tôi là vợ của một trung úy
và con trai cô ấy, cả hai bị bom ném tử vong”.
Khi chiến
tranh nổ ra tại pháo đài Brest, ông Pyotr Kotelnikov mới 12 tuổi và đang được
giáo dưỡng tại đoàn nhạc thuộc Trung đoàn bộ binh số 44. Sau này ông nhớ lại:
“Cuộc tấn công mạnh làm chúng tôi thức giấc vào buổi sáng. Mái nhà bị phá thủng.
Tôi bị làm cho choáng váng. Tôi nhìn thấy những người bị thương và tử vong, rồi
nhận ra rằng, đây không phải là cuộc tập trận, mà là chiến tranh. Đa phần binh
sĩ trong doanh trại chúng tôi hy sinh ngay trong những giây phút đầu tiên. Tôi
theo người lớn lao tới lấy vũ khí, nhưng người ta không đưa cho tôi. Khi đó,
tôi cùng một chiến sĩ Hồng quân xông vào dập tắt đám cháy ở kho chứa đồ. Sau đó
cùng với các chiến sĩ chuyển xuống tầng hầm của doanh trại của Trung đoàn bộ
binh số 333 ngay bên cạnh... Chúng tôi giúp đỡ người bị thương, mang đạn dược,
đồ ăn và nước uống cho họ. Ban đêm chúng tôi đi qua cánh tây để ra sông lấy nước,
sau đó quay trở lại”.
Không
quân Đức đã tấn công tập trung xuống hàng chục sân bay của Liên Xô, nơi đặt căn
cứ của lực lượng không quân thuộc các quân khu phía Tây. Trong ngày đầu, kẻ địch
đã phá hủy lên đến 1.200 máy bay Liên Xô, trong đó có 90 chiếc thậm chí còn
chưa kịp cất cánh. “Ngực tôi trở nên lạnh toát. Trước mặt tôi là bốn chiếc máy
bay ném bom loại hai động cơ với hình chữ thập màu đen trên cánh. Tôi cắn chặt
môi mình. Đấy là những chiếc dòng Junkers, máy bay ném bom của Đức Ju-88! Phải
làm gì đây?... Bỗng trong tôi xuất hiện thêm suy nghĩ rằng, hôm nay là Chủ nhật,
mà thường Chủ nhật thì quân Đức không bay diễn tập. Không lẽ chiến tranh? Vâng,
chiến tranh!”, Phó chỉ huy Trung đoàn không quân tiêm kích số 46 Joseph Geibo
nhớ lại.
Chiến sĩ
xe tăng Ivan Khokhlov, người có 4 năm phục vụ tại thành phố Kaunas (Litva), kể
lại: “Chiến tranh bắt đầu như thế nào, tôi sẽ không bao giờ quên. Tôi chưa bao
giờ trải qua nỗi khiếp sợ và hoảng loạn như trong ngày đầu, nói đúng hơn là
trong những giờ đầu chiến tranh. Trên thực tế, vào lúc 4 giờ sáng, máy bay Đức
bắt đầu dội bom chúng tôi. Chúng tôi đang ngủ, chỉ có những người lính gác làm
nhiệm vụ. Tất cả chạy xổ ra, gào thét, rồi chẳng nhìn thấy gì. Máy bay cứ ném
bom, xung quanh có mùi khét, một thứ gì đó đang cháy…”.
Hoàn toàn
không phải tất cả người Đức đều tin vào thành công của chiến dịch quân sự chống
lại Liên Xô. Họ lập tức nhận ra rằng, cuộc chiến tranh xâm lược Liên Xô đối với
họ sẽ không phải là một cuộc dạo chơi dễ dàng. Trong báo cáo của Tham mưu trưởng
quân đoàn số 4 ngay khi bắt đầu chiến dịch, tướng Günter Blumentritt đã nói:
“Thái độ của người Nga ngay trong trận đầu tiên đã cho thấy sự khác biệt kỳ lạ
so với thái độ của người Ba Lan và các đồng minh của họ bị thất bại trên mặt trận
phía Tây. Ngay cả khi bị bao vây, người Nga vẫn cương quyết phòng thủ”.
Trưa ngày
22-6, trên sóng đài phát thanh vang lên lời phát biểu của Bộ trưởng Bộ Ngoại
giao Liên Xô Vyacheslav Molotov, thông báo về việc Đức tấn công Liên Xô và
tuyên bố bắt đầu cuộc Chiến tranh Vệ quốc vĩ đại chống lại kẻ xâm lược. Nhiều
người cứ băn khoăn, tại sao lời tuyên bố này không phải do người đứng đầu nhà
nước đọc. Về sau, nguyên soái Georgy Zhukov trong hồi ký của mình có nhắc đến
những việc này: “Joseph Stalin là người có chí khí... Chỉ duy nhất một lần tôi
nhìn thấy ông ấy luống cuống. Đó là lúc bình minh ngày 22-6-1941, khi phát xít
Đức tấn công đất nước chúng ta. Thực sự trong ngày đầu, ông ấy không thể kiểm
soát được mình để chỉ đạo quyết liệt các sự vụ. Cuộc tấn công đó đã làm cho
Stalin bị sốc đến nỗi, giọng nói của ông ấy bị suy giảm, còn các mệnh lệnh tổ
chức chiến đấu vũ trang của ông không phải lúc nào cũng có thể theo sát diễn biến
tình hình”.
Trong khi
đó, nhiều người dân Liên Xô (đặc biệt là những người ở cách xa vùng chiến sự)
không tỏ ra quá lo lắng với việc nổ ra chiến tranh. Ông Vitaly Chernyaev, người
dân tỉnh Kalinin (nay là tỉnh Tver), tròn 11 tuổi khi bắt đầu nổ ra cuộc chiến.
Ông nhớ lại: “Nhà chúng tôi ở cách xa nông thôn một chút, nên gần đến chiều hôm
đó tôi mới biết về chiến tranh bắt đầu… Ban đầu nói chung là việc này không làm
tôi hoảng loạn. Thậm chí, sang đến ngày thứ hai tôi còn rất vui vẻ! Tất cả
chúng tôi khi đó được dạy về những bài hát và bộ phim yêu nước. Hitler ư!...
Người Đức còn không uống được nước sông Volga! Chúng tôi sẽ chiến thắng tất cả
bọn chúng! Đó là những suy nghĩ đầu tiên trong đầu tôi”.
Ông
Anatoly Vokrosh, khi đó sống ở ngoại ô Moskva, kể lại: “Chúng tôi lao nhanh
trong những lùm cây và hét lên: Chiến tranh bắt đầu rồi! Chúng ta sẽ chiến thắng
tất cả! Chúng tôi hoàn toàn không hiểu tất cả những điều này có nghĩa gì. Người
lớn bàn luận tin tức, nhưng tôi không nhớ trong làng xảy ra hoảng loạn hay khiếp
sợ gì không. Người dân trong làng vẫn làm những công việc quen thuộc hàng
ngày…”. Tuy nhiên, trong cơn ác mộng cũng chẳng ai khi đó có thể tưởng tượng được
rằng, cuộc chiến tranh chống Đức Quốc xã sẽ kéo dài đến tận 1.418 ngày và cướp
đi sinh mạng của hơn 27 triệu người dân Liên Xô.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét