Trong
chiến tranh, bên nào nắm được nhiều thông tin hơn bên đó có nhiều cơ hội để chiến
thắng hơn. Đóng góp của các nhà tình báo lỗi lạc của Việt Nam có thể so sánh
với tình báo tất cả các nước cường quốc hiện nay. Lá bài cuối cùng của Thiệu
hòng đưa QĐ Mỹ trở lại MNVN lại là "Việt Cộng nằm vùng". Sau giải
phóng hoàn toàn miền Nam, có rất nhiều người sửng sốt khi thấy ông Đinh Văn Đệ
hàng ngày tới làm việc tại cơ quan lãnh đạo của thành phố Hồ Chí Minh. Có người
quá bức xúc liền tới chất vấn các đồng chí lãnh đạo thành phố rằng: Vì sao một
người từng làm tới Phó Chủ tịch Hạ viện của chính quyền Sài Gòn, nay lại được
tuyển vào làm việc ngay tại cơ quan đầu não của thành phố mới giải phóng.
Nguyên Thủ tướng Võ Văn Kiệt lúc ấy chỉ tủm tỉm cười, và nói ông ấy không phải
là đảng viên, nhưng là một người Cộng sản. Khi
nhận được lệnh của T.Ư Cục miền Nam, với tư cách là Chủ tịch UBQP Hạ viện, ông
đã khôn khéo kích động một số nghị sĩ về “thất bại cay đắng” tại Phước Long và
quả nhiên họ đã lớn tiếng yêu cầu bên Quốc phòng phải điều trần trước Nghị
viện. Ông còn nhớ trong phiên họp điều trần ấy, viên Tổng trưởng Quốc phòng và
viên chuẩn tướng, Trưởng phòng hành quân đã toát mồ hôi trước các ý kiến gay
gắt của các nghị sĩ. Riêng ông lặng im không phát biểu gì. Ngay sau buổi họp
đó, ông mời viên Tổng trưởng Quốc phòng lên phòng chú vỗ về rằng: Đây chỉ là
chuyện thực thi “dân chủ”, tôi rất thông cảm, tuy nhiên để tránh căng thẳng cho
những lần sau, anh và các nhân viên hãy thông tin cho tôi trước. Nhân đây, anh
tìm cho một thẻ Laisser- Passer Permanent (Thẻ thông hành đặc biệt) để mỗi lần
hỏi các anh cho thuận tiện… Nhận được sự thông cảm của ông, viên Tổng trưởng
cảm ơn rối rít, còn bảo: “Đại ca đừng lo, chúng em đã có kế hoạch san bằng Lộc
Ninh, Phước Long. Lính của chúng em đã nắm được từng hố cá nhân của Việt
cộng…”. Ngay sau đó, tất cả những “kế hoạch” và “điều trần” của viên Tổng
trưởng Quốc phòng đã tới tay T.Ư Cục miền Nam. Nhận được tin tức, Bí thư T.Ư
Cục Phạm Hùng đã gửi lời khen ngợi… Còn nội dung và kết quả đối với “trọng
trách” mà Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu đã đặt lên vai ông và những người trong
phái đoàn? ông còn nhớ, trong phái đoàn đó ngoài một số chuyên gia, cố vấn của
Tổng thống Thiệu, còn có một Phó Chủ tịch Hạ viện, một Chủ tịch UB Đối ngoại và
ông là Chủ tịch UBQP.
Trước
đó, ông từng giảng dạy tại các lớp quân sự cao cấp và cũng từng được Viện Hàn
lâm Hoa Kỳ tặng bằng Viện sĩ danh dự (về vũ khí), cho nên phái đoàn này đã giao
cho ông trách nhiệm thuyết trình trước Tổng thống Mỹ G. Ford. Khi đoàn xuống
sân bay, đích thân Đại tướng Westmoreland ra đón rất trịnh trọng. Sau này có
người hỏi ông rằng Tổng thống G. Ford tiếp ông ở đâu, như thế nào, hầu như ông
không nhớ gì. Vì sao vậy? Vì ông không thể nào quên cái cảm giác khi bước chân
trên sảnh Nhà Trắng dẫn tới phòng Tổng thống Mỹ đón, làm việc với phái đoàn. Trong
khoảnh khắc ấy, trong đầu ông căng như sợi dây đàn: vừa làm sao thực hiện được
nhiệm vụ của tổ chức giao phải phá vỡ âm mưu đưa quân Mỹ trở lại miền Nam, vừa
phải thuyết trình sao cho Tổng thống Mỹ và những người đi cùng không nghi ngờ
gì. Khi đã gần tới phòng đón tiếp, ông mới quyết định chọn nước cờ thuần túy về
quân sự và không diễn giải theo hướng “ngoại giao” hoặc tình “hữu nghị”, “chiến
hữu”, “đồng minh” mà Tổng thống Thiệu hay đề cập đến trước đó. Bằng những thông
tin mà báo chí đã đăng tải, cộng với một số phát biểu của các quan chức, tướng lĩnh
ngụy, cùng những số liệu về lực lượng, vũ khí, ông đã dựng lên một bức tranh mà
không kèm theo một lời bình luận nào. Để kết thúc bài thuyết trình, ông đã thể
hiện mình và những người trong phái đoàn, đều là những người hết sức “yêu
nước”, rất sợ “mất nước”. Vì vậy, đề nghị Tổng thống và Quốc hội Mỹ phải có
quyết định ngay tức thì! Lúc đó, quan sát Tổng thống Mỹ sau khi đã chứng kiến
bức tranh do chú vừa dựng lên, ông thầm đoán rằng trong thâm tâm ông ta cũng
không thể nghĩ đến chuyện đưa quân Mỹ trở lại miền Nam.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét