Quốc gia của chúng ta, biên giới giáp Vịnh Thái Lan
ở phái Nam, vịnh bắc bộ và biển đông ở phái Đông, Trung Quốc ở phái Bắc; Lào và
Cămpuchia ở phái Tây, với đường bờ biển 3260 km (không kể các đảo), diện tích vùng
biển thuộc chủ quyền khoảng 1 triệu km…
Do vậy trong lịch sử phát triển, nền văn hoá dân tộc
Việt Nam đã giao lưu, du nhập và tiếp biến nhiều nền văn hoá và tôn giáo của các
nước trên thế giới. Các tôn giáo các nền văn hoá đã hoà đồng, khoan dung với hệ
thống tín ngưỡng và văn hoá truyền thống, đóng vai trò quan trọng việc hình thành
mối quan hệ dân tộc, tôn giáo chi phối sâu sắc đạo đức, lối sống của người Việt
Nam, làm giàu và phong phú thêm các giá trị văn hoá truyền thống và đời sống tín
ngưỡng, tôn giáo của các dân tộc.
Tuy nhiên, nó cũng tác động khiến cho mối quan hệ dân tộc, tôn
giáo thêm nhạy cảm, phức tạp và dễ bị lợi dụng để thực hiện những mục tiêu không
trong sáng, không có lợi cho sự phát triển bền vững của đất nước, nhất là trước
những xung đột tôn giáo, xung đột sắc tộc đang diễn ra rất phức tạp ở nhiều nơi
trên thế giới hiện nay. Trong tình hình hiện nay, xu thế hội nhập quốc tế sâu
rộng, các tôn giáo có điều kiện hội nhập vào Việt Nam, một mặt chúng ta hội
nhập được những tinh hoa văn hóa thế giới, những nét đẹp của tôn giáo thế giới,
nhưng mặt khác sẽ có nhiều vấn đề tôn giáo mới được du nhập vào Việt Nam.
- Nước ta
có địa lý đa dạng, phức tạp
Địa lý nước
ta gồm các vùng đồng bằng, trung du, vùng rừng, núi cao và hải đảo; lại thêm đường
biên giới kéo dài là chung đường biên giới với nhiều nước. Đại bộ phận đồng bào
các dân tộc thiếu số nước ta sinh sống ở các vùng rừng núi cao , vùng sâu, vùng
xa, biên giới, hải đảo. Đây là những vùng có địa hình hiểm trở, giao thông khó
khăn, khí hậu khắc nghiệt, môi trường sống không thuận lợi cho phát triển, đây
là mảnh đất màu mỡ để cho việc truyền đạo trái phép.
Hiện nay chúng ta có 63 tỉnh thành, có 9 tỉnh miền
núi, 23 tỉnh có miền núi, 42 tỉnh thành phố có địa bàn rừng núi cư trú chủ yếu
là các DTTS, chưa kể 12 tỉnh đồng bằng có DTTS (Chăm, khơ me, Hoa)
-Trình độ
phát triển kinh tế, văn hoá xã hội
+Nhiều vùng đồng bào dân tộc thiểu số đến nay vẫn
dứng trước những khó khăn của sự phát triển.
Đó là tình trạng phát triển không đều giữa các dân
tộc, điều kiện địa lý phức tạp, giao thông khó khăn, dân cư phân tán, trình độ
dân trí thấp, trình độ sản xuất thấp, nguồn nhân lực thiếu và yếu, sức hấp dẫn
để thu hút đầu tư trong nước và quốc tế hạn chế…vì vậy đời sống của một bộ phận
khá lớn đồng bào DTTS, tín đồ tôn giáo còn gặp rất nhiều khó khăn; tỷ lệ hộ
nghèo, tái nghèo trong đồng bào DTTS, đồng bào tôn giáo còn cao; chênh lệch
giàu nghèo, chênh lệch về trình độ phát triển văn hóa, xã hội… giữa miền núi và
miền xuôi, giữa dân tộc đa số và dân tộc thiểu số có xu hướng gia tăng; một số
vấn đề xã hội phức tạp nảy sinh.
Những yếu kém trong phát triển kinh tế tất yếu sẽ
tác động dẫn tới hạn chế trong việc thực hiện các chính sách dân tộc, tôn
giáo…đây là nguyên nhân làm nảy sinh những bức xúc, mâu thuẫn trong quan hệ dân
tộc, tôn giáo…đồng thời là cớ để địch chống phá.
- Các
thiết chế xã hội còn đơn giản, lạc hậu
Ở vùng DTTS, vùng sâu, vùng xa, nhìn chung thiết
chế xã hội còn đơn giản, mang tính tự quản là chính, nhiều nơi vẫn mang tính tự
nhiên thuần phác. Đời sống tinh thần được gắn kết chặt chẽ bởi truyền thống văn
hóa, các phong tục tập quán, luật tục…và bởi sợi dây tín ngưỡng tôn giáo tạo
thành nền tảng vững chắc trong đời sống kinh tế, văn hóa, xã hội và tạo nên sự
cố kết cộng đồng bền chặt, lâu dài trong lịch sử.
Tuy nhiên, hiện nay nhiều nơi trình độ kinh tế kém
phát triển, trình độ dân trí còn thấp và nhiều phong tục tập quán, luật tục…lạc
hậu còn tồn tại. Đây chính là những điều kiện thuận lợi khiến cho một số tôn
giáo thường lựa chọn các khu vực này để thực hiện truyền đạo (như truyền đạo
tin lành ở khu vực Tây Nguyên; Tin lành Vàng Chứ ở khu vực Tây Bắc v.v…) điều này
dễ làm nảy sinh những xung đột mâu thuẫn giữa tín ngưỡng tôn giáo đa thần của một
số đồng bào dân tộc thiểu số với tôn giáo độc thần hoặc một số lợi dụng để truyền
bá tà đạo mà bản chất là cuồng tín, cực đoan, phản động, đi ngược lại những chủ
trương, chính sách dân tộc và tôn giáo của Đảng và Nhà nước. Ví dụ như Hà Mòn
(Tây nguyên), Pháp Luân công (Hà Nội, các tỉnh phiá Bắc), đạo chân không (khu vực
miền Trung), Phủ tốc (Lai Châu, Điện Biên) v.v.. Đây là nguy cơ tiềm ẩn những mâu
thuẫn trong quan hệ dân tộc, tôn giáo cần phải được nhận diện rõ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét