Cái gọi là “thư ngỏ” của
một vài tổ chức nhân danh quốc tế về nhân quyền gửi tới các quốc gia thành viên
Đại hội đồng Liên hợp quốc (LHQ) nhằm vận động không bỏ phiếu cho Việt Nam ứng
cử vào Hội đồng Nhân quyền LHQ nhiệm kỳ 2023-2025 thật thiếu cơ sở. Ngoài việc
thường xuyên “đâm bị thóc, chọc bị gạo” vấn đề nhân quyền của các
quốc gia mà họ thù địch, thì vài tổ chức nhân danh quốc tế về nhân quyền này đã
làm được gì để quyền con người trên thế giới tốt đẹp hơn? Thật lố bịch khi họ
lại tự cho mình có quyền phán xét, mặc cả, ra điều kiện về nhân quyền đối với
các quốc gia có chủ quyền như Việt Nam.
Thư ngỏ của một số tổ chức này giống như một tổ
ong. Nó chỉ có phần lõm mà không có phần lồi. Thôi thì vẫn còn một chút niềm
tin vớt vát rằng, nhiều khả năng nguồn thông tin mà các tổ chức nhân danh nhân
quyền này tiếp nhận được về Việt Nam thông qua một lăng kính méo mó.
Vì họ không được mắt thấy, tai nghe, tiếp nhận
thông tin sai lệch nên họ mới đưa ra kiến nghị rằng “Việt Nam là một quốc gia
vi phạm nhân quyền nghiêm trọng và triền miên, không tuân thủ các cam kết, có
thành tích hợp tác kém với Hội đồng Nhân quyền (HRC)”.
Họ tiếp tục chụp mũ: Tình hình nhân quyền đang
xấu đi ở Việt Nam như đàn áp các tổ chức phi chính phủ, các nhà báo độc lập,
các nhóm tôn giáo, những người bảo vệ môi trường và đất đai, những người ủng hộ
nhân quyền...
Trong khi đó, báo cáo của họ lại phớt lờ, không
đề cập đến những thành tựu với sự nỗ lực không mệt mỏi mà Việt Nam đã đạt được
khi phấn đấu cho quyền con người. Những thành tựu ấy không chỉ được “tai nghe,
mắt thấy” ở Việt Nam, mà còn được chính các tổ chức lớn của LHQ báo cáo, đánh
giá định kỳ, như Chương trình Phát triển của LHQ (UNDP); Tổ chức Y tế thế giới
(WHO) hay chính Hội đồng Nhân quyền (HRC)...
Đến đây thì “thư ngỏ” đã “lòi đuôi cáo” khi nó
rất không công bằng, cố tình chỉ thấy cây mà không chịu thấy rừng. Không chỉ
dịp này, năm nào cũng vậy, họ luôn cùng nhau “tiền hô hậu ủng” để cho ra đời
những bản báo cáo về nhân quyền đầy màu sắc chính trị, sai sự thật để chống phá
Việt Nam và một số quốc gia mà họ cho là đối lập về hệ tư tưởng.
Điều đầu
tiên cần nói rõ, những tổ chức nhân danh nhân quyền trên không có tư cách để
đánh giá, chấm điểm, xếp loại về nhân quyền ở Việt Nam, chứ chưa nói đến việc
làm sai trái khi cố tình gửi yêu sách đến LHQ.
Chính lịch sử hàng trăm năm đấu tranh cho sự
tiến bộ của loài người, vì quyền con người, các quốc gia trong mái nhà chung
LHQ đã thống nhất một quan điểm: “Áp đặt tiêu chuẩn dân chủ, nhân quyền cho một
quốc gia là vô lý”. Các nước trên thế giới ở những trình độ phát triển khác
nhau, thể chế chính trị khác nhau nên không thể lấy giá trị, tiêu chuẩn về dân
chủ, nhân quyền của nước này áp đặt cho nước khác. Các văn kiện pháp lý về
quyền con người được LHQ quy định rất rõ ràng.
Không quốc gia nào, kể cả LHQ, có quyền can
thiệp vào công việc thực chất thuộc thẩm quyền quốc gia, chứ đừng nói gì đến
các tổ chức nhân danh. Mục 7, Điều 2, Chương I, Hiến chương LHQ khẳng định:
“Hiến chương này hoàn toàn không cho phép LHQ được can thiệp vào những công
việc thực chất thuộc thẩm quyền nội bộ của bất cứ quốc gia nào...”
Trong môi trường hội nhập, sự trao đổi, hợp
tác, đối thoại trên lĩnh vực quốc tế về nhân quyền là rất quan trọng, vì có thể
bổ sung thêm cơ chế, kinh nghiệm trong việc bảo đảm quyền con người, tuy nhiên,
theo các quy định pháp lý, nó chỉ nhằm bổ sung chứ không thể thay thế các cơ
chế về bảo đảm quyền con người đang vận hành tại các quốc gia.
Vậy thì mấy tổ chức nhân danh nhân quyền kia
lấy tư cách gì để đòi tước tư cách một quốc gia có chủ quyền như Việt Nam? Họ
chẳng có tư cách gì!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét