Chủ tịch Hồ Chí Minh không chỉ khẳng định: “Chủ nghĩa cá nhân đẻ ra trăm thứ bệnh nguy hiểm: Quan liêu, mệnh lệnh, bè phái, chủ quan, tham ô, lãng phí...
Chủ nghĩa cá nhân là một kẻ
địch hung ác của chủ nghĩa xã hội. Người cách mạng phải tiêu diệt nó”, mà
Người còn nhấn mạnh rằng “thắng lợi của chủ nghĩa xã hội không thể tách rời
thắng lợi của cuộc đấu tranh trừ bỏ chủ nghĩa cá nhân”.
Tự soi để nhận diện các loại "bệnh cá nhân"
Những cán bộ, đảng viên sa vào
chủ nghĩa cá nhân, mang nặng tư tưởng cá nhân chủ nghĩa trong mình là những
người đã suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống. Trong mọi mặt công
tác và cuộc sống đời thường, họ không còn thấm nhuần đạo đức cách mạng, thực
hiện cần, kiệm, liêm, chính, chí công vô tư; không còn gương mẫu, tiền phong,
thống nhất giữa nói và làm; không còn xứng đáng vừa là người lãnh đạo, vừa là
người đày tớ thật trung thành của nhân dân như Chủ tịch Hồ Chí
Minh căn dặn.
Họ quên mất rằng “Đảng không
phải là một tổ chức để làm quan phát tài. Nó phải làm tròn nhiệm vụ giải phóng
dân tộc, làm cho Tổ quốc giàu mạnh, đồng bào sung sướng”, nên, trong họ cái tôi
luôn được đề cao. Họ luôn coi mình là trung tâm, có quyền hưởng thụ, chăm chăm
tính đếm lợi ích của cá nhân mình và người thân, dòng họ mình mà không màng đến
lợi ích của Tổ quốc và nhân dân. Vì thế, khi đã để những chứng bệnh cá nhân chủ
nghĩa nảy sinh, thì dần dần tinh thần đấu tranh và tính tích cực của họ bị kém
sút, chí khí anh dũng và phẩm chất tốt đẹp của người cách mạng cũng kém sút; họ
quên rằng tiêu chuẩn số một của người cách mạng là sống có lý tưởng, vì lý
tưởng của Đảng mà hành động.
Họ kiêu ngạo, công thần, tự
cao tự đại, chỉ thích “nhìn từ trên xuống” khi phê bình người khác mà không
muốn người khác phê bình mình. Họ sợ tự phê bình hay bị người khác phê bình sẽ
làm mất đi cái uy thế, cái thể diện, cái uy tín của họ, nên “họ không lắng nghe
ý kiến của quần chúng. Họ xem khinh cán bộ ngoài Đảng”. Không dừng ở đó, “họ
yêu cầu hưởng thụ, yêu cầu nghỉ ngơi, họ muốn lựa chọn công tác theo ý thích cá
nhân mình, không muốn làm công tác mà đoàn thể giao phó cho họ. Họ muốn địa vị
cao, nhưng lại sợ trách nhiệm nặng”. Thậm chí có những người còn cho rằng mình
là “cứu tinh’ của dân, “công thần” của Đảng nên đã “kể công” với Đảng, “muốn
Đảng phải “cảm ơn” họ. Họ đòi ưu đãi, họ đòi danh dự và địa vị. Họ đòi hưởng
thụ”. Khi không được thỏa mãn thì họ quay sang bất mãn, “oán trách Đảng”, vì
cho rằng mình “không có tiền đồ”, “bị hy sinh”, thậm chí theo đuôi và cổ xúy
cho những đối tượng phản động, cơ hội nhằm bôi đen sự thật, chống phá Đảng và
chế độ.
Trong công việc, vì không
muốn “lo trước thiên hạ, vui sau thiên hạ” và tự cho mình quyền hành động tự
do, vô tổ chức, vô kỷ luật, nên họ độc đoán, chuyên quyền và mắc các trọng bệnh
là “con đẻ” của chủ nghĩa cá nhân như: Bệnh chủ quan, bệnh hẹp hòi, bệnh khai
hội, bệnh nể nang, bệnh tham lam, bệnh lười biếng, bệnh kiêu ngạo, bệnh hiếu
danh, thiếu kỷ luật, óc hẹp hòi, óc địa phương, óc lãnh tụ, bệnh “hữu danh vô
thực”, kéo bè kéo cánh; bệnh cận thị, bệnh tị nạnh, bệnh xu nịnh, a dua, bệnh
quan liêu, bệnh bàn giấy, bệnh nóng tính, bệnh lụp chụp... Những chứng tật bệnh
này, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã chỉ rõ trong nhiều bài viết, bài nói và bài phát
biểu của mình; và cũng theo Người, những “bệnh cá nhân” này không chỉ gây bức
xúc, làm suy giảm niềm tin của quần chúng nhân dân với những cán bộ, đảng viên
đã và đang suy thoái, mà còn đe dọa vai trò lãnh đạo của Đảng.
Trong quan hệ với quần chúng,
họ tự cho rằng “mình cái gì cũng giỏi, họ xa rời quần chúng". Họ không
muốn học hỏi quần chúng mà chỉ muốn làm thầy quần chúng. Họ mắc bệnh quan liêu,
mệnh lệnh”, nên đóng cửa, ngồi bàn giấy, xây dựng kế hoạch, viết chương trình
rồi dùng mệnh lệnh “cột vào cổ dân chúng, bắt dân chúng theo”, ép dân chúng
làm. Vì tự cho mình quyền là “quan phụ mẫu”, nên những cán bộ, đảng viên để chủ
nghĩa cá nhân chi phối này thậm chí trong công tác lãnh đạo, chỉ đạo thực hiện
còn không bàn bạc, không giải thích với quần chúng; không cho quần chúng phát
biểu, tham gia ý kiến đóng góp mà chỉ “bắt buộc dân chúng làm theo mệnh lệnh”
của mình. Vì tự cho mình quyền được “ăn trên ngồi trốc”, nên những vị “cha mẹ
dân” này không cần biết đến cơ sở, cũng không quan tâm đến tâm tư, nguyện vọng,
ý kiến xác đáng của quần chúng... khiến “quần chúng không tin, không phục, càng
không yêu họ. Chung quy là họ không làm nên trò trống gì”.
Tất cả những chứng bệnh nêu
trên đều do chủ nghĩa cá nhân sinh ra; đều xuất hiện ở những người suy thoái về
tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, "tự diễn biến", "tự
chuyển hóa". Tất cả những “bệnh cá nhân” này dường như không chững lại mà
còn tiếp tục nảy nở cùng với thời gian. “Chúng” đã, đang và sẽ xuất hiện với
những biểu hiện mới, khi công khai, khi ngấm ngầm, song dù ở dưới dạng nào thì
“chúng” cũng đều trái với đạo đức cách mạng, trái với tinh thần cần, kiệm,
liêm, chính và vì thế “chúng” đều vi phạm Điều lệ Đảng, kỷ luật đảng và các
nguyên tắc của một Đảng Mácxít-Lêninnít chân chính, cách mạng. Tất cả những
“trọng bệnh” này đều đòi hỏi mỗi người cán bộ, đảng viên phải nghiêm túc tự soi
để nhận diện đúng và tự sửa/tự khắc phục bằng những phương pháp hữu hiệu theo
chỉ dẫn của Chủ tịch Hồ Chí Minh!
Rèn luyện đạo đức cách mạng thường xuyên, liên tục
Đấu tranh để trừ bỏ, khắc phục
các chứng bệnh của chủ nghĩa cá nhân là “tranh đấu với kẻ địch trong
người, trong nội bộ, trong tinh thần, là một khó khăn, đau xót”. Đó là cuộc đấu
tranh khó khăn, phức tạp, gian khổ, đau đớn, lâu dài mà Đảng và đội ngũ cán bộ,
đảng viên không được nản chí, buông xuôi. Dùng đạo đức cách mạng, thực hiện
cần, kiệm, liêm, chính, chí công vô tư theo chỉ dẫn của Chủ tịch Hồ Chí Minh để
khắc phục những “bệnh cá nhân”, để kiên quyết loại bỏ kẻ địch nội xâm ra khỏi
mỗi con người, ra khỏi mỗi cấp ủy, tổ chức đảng từ Trung ương đến địa
phương là nhiệm vụ trọng tâm hiện nay.
Vì rằng, “trước mặt quần
chúng, không phải ta cứ viết lên trán chữ “cộng sản” mà ta được họ yêu mến.
Quần chúng chỉ quý mến những người có tư cách, đạo đức. Muốn hướng dẫn nhân
dân, mình phải làm mực thước cho người ta bắt chước”, cho nên để đấu tranh trừ
bỏ, khắc phục những “bệnh cá nhân”, thì:
Một là, đối với mình: Mỗi cán
bộ, đảng viên đều phải thấm nhuần lời căn dặn của Chủ tịch Hồ Chí Minh: “Quyết
tâm suốt đời đấu tranh cho Đảng, cho cách mạng. Đó là điều chủ chốt nhất. Ra
sức làm việc cho Đảng, giữ vững kỷ luật của Đảng, thực hiện tốt đường lối,
chính sách của Đảng. Đặt lợi ích của Đảng và của nhân dân lao động lên trên,
lên trước lợi ích riêng của cá nhân mình. Hết lòng hết sức phục vụ nhân dân. Vì
Đảng, vì dân mà đấu tranh quên mình, gương mẫu trong mọi việc”. Trong đó, chú
trọng việc tự rèn mình, tự sửa mình để phòng, tránh sự kiêu ngạo, tự mãn, tự
túc, vì tự mãn, tự túc sẽ thoái bộ, lạc hậu, sẽ không thể tiến bộ. Đồng thời,
phải tìm tòi, học hỏi trong nhân dân; trong đồng nghiệp, đồng chí; trong cấp
trên và cả cấp dưới để cầu tiến bộ, để học lấy điều hay của người mà làm giàu
tri thức khoa học, nghiệp vụ, kỹ năng lãnh đạo, quản lý của bản thân mình, nhằm hoàn
thành tốt nhiệm vụ Tổ quốc và nhân dân giao phó.
Hai là, đối với tổ chức: Quán
triệt yêu cầu xây dựng Đảng về đạo đức, nỗ lực “rèn luyện phẩm chất đạo đức
cách mạng, chống chủ nghĩa cá nhân, cơ hội, thực dụng, “lợi ích nhóm”, những
biểu hiện suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống” gắn với phát huy
vai trò nêu gương theo Quy định số 08-QĐi/TW ngày 25-10-2018 của Ban Chấp hành
Trung ương Đảng về trách nhiệm nêu gương của cán bộ, đảng viên, trước hết là Ủy
viên Bộ Chính trị, Ủy viên Ban Bí thư, Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương, với
Quy định số 37-QĐ/TW ngày 25-10-2021 của Ban Chấp hành Trung ương Đảng về những
điều đảng viên không được làm... để kiên quyết làm đúng nghị quyết của
Đảng như Chủ tịch Hồ Chí Minh đã căn dặn. Trong công tác lãnh đạo và chỉ
đạo thực hiện, trọng trách càng cao càng yêu cầu người cán bộ, đảng viên phải
luôn đặt lợi ích của Đảng, lợi ích của tập thể, của nhân dân lên trên hết, trên
tinh thần “đạo đức cách mạng đòi hỏi lợi ích của cá nhân phải phục tùng lợi ích
chung của tập thể”.
Ba là, đối với công việc: Mỗi
người đều phải “ra sức học tập Chủ nghĩa Mác-Lênin”, “học tập cái tinh thần xử
trí mọi việc, đối với mọi người và đối với bản thân mình; là học tập những chân
lý phổ biến của Chủ nghĩa Mác-Lênin để áp dụng một cách sáng tạo vào hoàn cảnh
thực tế của nước ta. Học để mà làm. Lý luận đi đôi với thực tiễn” và “luôn luôn
dùng tự phê bình và phê bình để nâng cao tư tưởng và cải tiến công tác của mình
và cùng đồng chí mình tiến bộ”. Trong mọi công việc, trước khi quyết định đều
phải nghiên cứu, tìm hiểu, điều tra rõ ràng, xem xét kỹ lưỡng, vì lợi ích
chung. Khi đã triển khai thực hiện thì phải quyết tâm làm và làm đến cùng, chứ
không làm nửa vời, được chăng hay chớ; đồng thời, phải phát huy vai trò tiền
phong của mình, của đội ngũ cán bộ, đảng viên để khắc phục mọi khó khăn, trở
ngại hoàn thành nhiệm vụ. Trong quá trình triển khai, không vì thành tích, sự
hiếu danh, hiếu vị và tiền tài mà bất chấp tổn hại, bất chấp quy luật khách
quan...
Bốn là, đối với nhân dân: Một
trong những phương pháp để đấu tranh thắng lợi, trừ bỏ được các “bệnh cá nhân”
chính là người cán bộ, đảng viên hòa mình với quần chúng thành một khối, tin
quần chúng, hiểu quần chúng, lắng nghe ý kiến của quần chúng. Do lời nói và
việc làm, đảng viên, đoàn viên và cán bộ làm cho dân tin, dân phục, dân yêu,
đoàn kết quần chúng chặt chẽ chung quanh Đảng; tổ chức, tuyên truyền và động
viên quần chúng hǎng hái thực hiện chính sách và nghị quyết của Đảng. Vì thế,
luôn gắn bó mật thiết với nhân dân, dựa vào nhân dân để xây dựng Đảng, để giám
sát cán bộ, đảng viên ở cơ quan và địa bàn cư trú cũng chính là một trong những
“biệt dược” để chữa được các “bệnh cá nhân”. Và cũng vì thế, khi đội ngũ cán
bộ, đảng viên hướng về nhân dân, vì nhân dân hết lòng, hết sức phụng sự với
tinh thần liêm chính, với phương châm “việc gì lợi cho dân, ta phải hết sức
làm; việc gì hại đến dân, ta phải hết sức tránh” như Chủ tịch Hồ Chí Minh đã
căn dặn, thì nhất định sẽ không còn sự lợi dụng, lạm dụng quyền lực để tham ô,
tham nhũng, lãng phí, cũng như sẽ không còn những cán bộ vi phạm kỷ luật đảng,
vi phạm pháp luật phải xử lý như thời gian qua.
(còn nữa)
TS VĂN THỊ THANH MAI
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét