Cần tỉnh táo nhận diện, đấu tranh chống mọi biểu hiện của chủ nghĩa xét lại
Chống chủ nghĩa xét lại trong phong trào cộng sản và công nhân
quốc tế nói chung, trong cách mạng Việt Nam nói riêng kể từ khi có Đảng, là
cuộc đấu tranh không ngừng nghỉ. Nhất là trong tình hình hiện nay, đấu tranh
chống các biểu hiện của chủ nghĩa xét lại là góp phần bảo vệ vững chắc nền tảng
tư tưởng của Đảng Cộng sản Việt Nam.
Từ dao động, hoài nghi đến xa rời, phản bội lý
tưởng cách mạng
Gần đây, nếu quan tâm theo dõi tình hình, có thể thấy sự xuất
hiện của một vài ý kiến đòi xem xét lại nội dung cốt lõi nền tảng tư tưởng của
Đảng. Có người thì tỏ ra nhẹ nhàng “hiến kế”, “tâm thư”, “góp ý” rằng Chủ nghĩa
Mác-Lênin đã lỗi thời, nên thay bằng những thứ mà họ gọi là “chủ thuyết phát
triển mới”, rằng nội dung Văn kiện Đại hội XIII của Đảng không có gì mới, vẫn
là “bổn cũ soạn lại”, “sao chép theo lối mòn”, thiếu tầm tư duy chiến lược,
không biết tiếp thu những tinh hoa của nhân loại. Có người thì công khai phủ
định, phản bác Chủ nghĩa Mác-Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh, vai trò lãnh đạo của
Đảng, con đường đi lên chủ nghĩa xã hội (CNXH). Họ đòi đa nguyên chính trị, đa
đảng đối lập, xây dựng chế độ xã hội theo mô hình phương Tây... Những quan điểm
mang tư tưởng xét lại, chống phá nói trên nếu không được phản bác, ngăn chặn sẽ
gây hoang mang trong nhân dân, làm suy giảm niềm tin vào sự lãnh đạo của Đảng,
vào CNXH và con đường đi lên CNXH.
Thực tế thì không phải bây giờ mà ngay từ lúc Mác, Ăngghen và
Lênin còn sống, những thành phần đòi xét lại Chủ nghĩa Mác-Lênin đã xuất hiện.
Những người theo chủ nghĩa xét lại vẫn chấp nhận các lý tưởng cùng nền tảng lý
luận cơ bản của Chủ nghĩa Mác-Lênin nhưng phê bình những luận điểm của Mác,
Lênin về cương lĩnh, chiến lược và sách lược cách mạng... mà họ cho là không
còn phù hợp với hoàn cảnh thực tiễn trên thế giới và ở từng nước. Một số người
đưa ra quan điểm rằng, trong giai đoạn chủ nghĩa tư bản (CNTB) bước sang thời
kỳ phát triển tương đối hòa bình, các hình thức đấu tranh nghị trường được sử
dụng rộng rãi, mâu thuẫn cơ bản của CNTB sẽ dịu đi và vì vậy, không cần đấu
tranh xóa bỏ sự bóc lột của tư bản chủ nghĩa, mà chỉ cần sự thâm nhập hòa bình
của khuynh hướng XHCN là thực hiện được mục tiêu xóa bỏ áp bức, bóc lột. Những
người khác thì lập luận rằng, những thứ như tự do chính trị, dân chủ, quyền
công dân trong CNTB sẽ loại bỏ tính tất yếu đấu tranh chính trị của giai cấp
công nhân. Vì thế, mục tiêu cuộc đấu tranh của giai cấp công nhân là thiết lập
dân chủ tư sản, cải cách CNTB, điều hòa xung đột giữa giai cấp tư sản và giai
cấp công nhân.
Dù tên gọi, biến tướng có khác nhau nhưng tựu trung, chủ nghĩa
xét lại có hai khuynh hướng chính. Chủ nghĩa xét lại “tả khuynh” tìm cách đánh
tráo những nguyên lý của Chủ nghĩa Mác-Lênin bằng những quan điểm vô chính phủ,
duy ý chí có tính tiểu tư sản, phủ nhận tính tất yếu đấu tranh chính trị của
giai cấp công nhân, phủ nhận vai trò của đảng cộng sản và chuyên chính vô sản.
Chủ nghĩa xét lại “hữu khuynh” thì đòi bác bỏ Chủ nghĩa Mác-Lênin, muốn thay
thế những nguyên lý của Chủ nghĩa Mác-Lênin bằng những quan điểm, cải cách tư
sản. Và dù ngụy trang dưới bất kỳ hình thức nào, dù có những điều chỉnh nhất
định, chủ nghĩa xét lại cũng không thể che giấu được động cơ là xa rời mục tiêu
cuối cùng của giai cấp công nhân, từ bỏ cuộc đấu tranh giành thắng lợi cho
CNXH.
Vì mang tính chất hai mặt của những giai tầng xã hội tiểu tư
sản, tiểu chủ trong điều kiện CNTB và trong điều kiện đấu tranh vì CNXH ngày
càng gay gắt nên chủ nghĩa xét lại thường xuất hiện khi có bước ngoặt. Vào thời
điểm khó khăn, phức tạp, thử thách hoặc khi những phát minh, sáng chế khoa học
và tình hình mới dẫn đến phá vỡ giới hạn nhận thức cũ, người nhiễm tư tưởng xét
lại thường không đủ khả năng nhận thức đúng những hiện tượng mới nảy sinh,
những thay đổi trong sách lược của các đảng cộng sản nên hay dao động, không
vững vàng. Thêm vào đó, trước sự tấn công điên cuồng của CNTB, họ tỏ ra yếu
đuối, hoang mang, dễ bị lợi dụng, từ đó mà nảy sinh tư tưởng xét lại, thậm chí
chuyển hóa thành phản bội.
Thực tế cho thấy, khi Liên Xô và các nước XHCN Đông Âu sụp đổ,
cách mạng thế giới thoái trào, những người mang tư tưởng xét lại bắt đầu tỏ ra
bi quan, dao động, nghi ngờ tính đúng đắn, khoa học của CNXH. Có người quy kết
nguyên nhân đổ vỡ này là do sai lầm của Chủ nghĩa Mác-Lênin và sự lựa chọn con
đường xây dựng CNXH. Có người thì quay ra phụ họa với các luận điệu công kích,
bài bác CNXH, ca ngợi một chiều CNTB. Thậm chí có người còn sám hối về một thời
đã tin theo Chủ nghĩa Mác-Lênin và con đường XHCN, cho rằng cần phải đi con
đường khác. Các quan điểm “tân Mác-xít”, “hậu Mác-xít”... thi nhau trỗi dậy,
gây xáo trộn về tư tưởng.
Ở Việt Nam, trong quá trình đấu tranh cách mạng lâu dài, phức
tạp, ở những bước ngoặt, chúng ta cũng thấy xuất hiện tư tưởng cơ hội, xét lại
dưới nhiều màu sắc “hữu khuynh”, “tả khuynh”. Dù chỉ tồn tại với tính cách
là quan điểm, tư tưởng chứ chưa định hình rõ như “chủ nghĩa”; biểu hiện ở lời
nói, trang viết và hành động nhỏ lẻ của một số người, một nhóm người nhưng tư
tưởng xét lại cũng gây nhiều khó khăn cho cách mạng. Trong thời kỳ kháng chiến
chống Mỹ, cứu nước, khi cuộc chiến ở vào thời kỳ quyết liệt, đã có những người
tỏ ra dao động trước sức mạnh tàn bạo của kẻ thù, trước hy sinh, gian khổ nên
không kiên định với đường lối đấu tranh giải phóng miền Nam, ảo tưởng về con
đường chung sống hòa bình. Vào thời điểm Liên Xô và các nước Đông Âu sụp đổ,
phong trào cộng sản suy thoái, đất nước thì lâm vào khủng hoảng kinh tế-xã hội
sâu sắc, một số người bắt đầu dao động, ngả nghiêng, do dự, mơ hồ, hoài nghi
vào con đường đi lên CNXH. Thậm chí có người cho rằng lý luận về CNXH đã sụp
đổ, cần phải thực hiện đa nguyên chính trị, đa đảng đối lập, xây dựng chế độ xã
hội theo mô hình phương Tây, phi chính trị hóa quân đội...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét