Sau khi anh Dương Thành nói về chính quyền các thời kỳ của Mỹ, trong tôi luôn mường tượng ra các hoàn cảnh ra đời của sự dối trá mà nhiều chính quyền Mỹ coi đó là cứu cánh để tạo nên bạo lực nhằm đạt được mục đích của mình.
Muốn quên đi mà không sao quên nổi, những đêm tôi phải trực ở Hà Nội trong 72 ngày đêm tháng 12 năm 1972, dưới tiếng bom của Mỹ, tiếng súng bộ binh súng cao xạ của ta bắn lên xua chúng ra khỏi vùng trời Hà Nội; tiếng rít của những tên lửa “SAM” nổ tung sáng rực bầu trời đêm. Tại sao có cảnh đó? Nó xuất phát từ sự dối trá của chính quyền Mỹ thời đó, đó là kết quả của việc đổ vạ cho quân đội ta khiêu khích Mỹ tại vịnh Bắc Bộ (?!).
Đến khi cuộc chiến ở Nam Tư xảy ra, một sự dối trá khác làm nền tảng cho Mỹ và các nước phương tây can thiệp vào công việc nội bộ của một nước thành viên Liên hợp quốc, có chủ quyền. Và lần này là sự dối trá được dựng lên với nội dung là ông Tổng thống Nam Tư Milosevich đã phạm tội diệt chủng. Ông đã bị bắt và chết trong tù, sau khi ông chết rồi người ta mới tuyên ông vô tội. Đất nước Nam Tư từ đó đi vào thời kỳ mất ổn định và bị chia cắt (Kosovo tuyên bố ly khai và được Mỹ chấp thuận).
Nhân dân Lybia đang được sống một cách yên ổn và phần nào rất hạnh phúc vì chính quyền nơi đó lo cho dân rất nhiều. Song điều đó là không hợp nhãn quan của Mỹ. Mỹ lại dùng sự dối trá để lật đổ chế độ Ghadafi, bằng cách ghép cho ông ấy cái tội “độc tài”. Độc tài hay không độc tài thì chỉ người dân nước đó mới có quyền nói, nhưng Mỹ thích nói thì nói, thể là bằng những thủ đoạn đe hèn, Mỹ đã lật đổ và giết chết Tổng thống của người Lybia cũng dựa trên nền tảng của sự dối trá.
Sau khi lão Colin Powell trưng ra cái lọ với một thứ bột trắng, thì đất nước Iraq cũng bắt đầu bước vào thời kỳ khủng hoảng. Cả một lũ chó hoang nhảy vào xâu xé đất nước Iraq, dựa trên sự dối trá do Mỹ dựng lên với chứng cứ chỉ là một chút bột trắng, thế là ngài Tổng thống Saddam Hussein bị treo cổ, đất nước Iraq bước vào nội chiến từ ngày đó đến nay.
Mỹ cũng muốn gây sự với đất nước Syria, tạo nên một cuộc nội chiến cũng bằng một sự dối trá là chính quyền Bashar al-Assad là một chế độ độc tài cần lật đổ. Nếu nước Syria không được Nga ra tay giúp đỡ thì ông Assad chắc cũng không thoát khỏi cái giá treo cổ!
Bày đặt trò vu cáo rồi đem quân đến xâm chiếm, hậu quả cho đến nay là gì? Nói về nhân dân các nước có chính quyền bị Mỹ vu cáo trước, đó là hàng triệu người phải bỏ nước ra đi, nhiều người phải bỏ mạng trên đường đi tìm miền đất hứa. Còn chính quyền Mỹ được gì? Cướp được tài nguyên của nước đó – các mỏ dầu của Syria, của Lybia, của Iraq đã vào tay các nhà tài phiệt Mỹ.
Chắc nhiều người còn nhớ, khi quân giải phóng miền Nam chuẩn bị tổng tiến công, thống nhất đất nước, thì Mỹ cùng bọn tâm lý chiến đã từng bày trò dối trá rằng, Việt Cộng vào sẽ có tắm máu, phụ nữ sơn móng tay sẽ bị VC dùng kìm để rút móng… nên đã tạo ra một làn sóng di tản. Nhiều người Việt sang được đến Mỹ mới biết mình bị lừa, song mục đích mà Mỹ muốn là tạo sự mất ổn định cho chính quyền mới thì Mỹ đã đạt được.
Tóm lại, qua nền tảng dối trá của các chính quyền Mỹ đã có ba vị Tổng thống đã phải chết dưới bàn tay của Mỹ, đó là các ông Milosevich, Ghaddafi, Saddam Hussein. Nếu cộng thêm ông Ngô Đình Diệm, Tổng thống của cái đệ nhất VNCH, cũng nghe lời Mỹ phá cuộc Tổng tuyển cử tự do năm 1956, dể rồi hai anh em ông ta nhận cái chết tức tưởi với các viên đạn của Mỹ, là bốn vị Tổng thống tất cả.
Tuy nhiên, xét cho cùng, thì các chính quyền Mỹ dùng dối trá làm nền tảng cho bạo lực, cũng chẳng phải vì nước Mỹ hay vì nhân dân Mỹ, mà vì những thế lực ngầm bao đời nay đã chi phối chính trường Mỹ. Chính quyền Mỹ chỉ là tay sai hạng sang của thế lực này thôi. Chẳng thế mà đã có ba vị Tổng thống Mỹ cũng phải chết tức tưởi dưới bàn tay của các ông chủ thực sự này.
Tôi cũng đang thu thập tài liệu về việc, sự dối trá vẫn thường xuyên diễn tra trong nước Mỹ, nổi bật nhất là qua các kỳ bầu cử. Để nói lên rằng dối trá chẳng những làm nền tảng cho bạo lực mà còn dùng cho những cuộc đấu đá nội bộ nữa.
Các bạn ơi, hãy nhớ câu, “đừng thấy đỏ ngỡ rằng chín”. Một tay cầm củ cà-rốt còn một tay cầm cây gậy, đó là hành vi luôn luôn thể hiện của những người đứng đầu nước Mỹ. Chủ nghĩa Cộng sản là kẻ thù không đội trời chung của chủ nghĩa đế quốc, không bao giờ được quên điều đó./.
ST
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét