Hiện nay, chủ nghĩa đế quốc và các thế lực thù địch đang đẩy mạnh chiến lược: “Diễn biến hoà bình” hòng làm sụp đổ chế độ xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Để làm thất bại chiến lược thâm độc này, chúng ta cần thống nhất về nhận thực và khẳng định: Đi lên chủ nghĩa xã hội ở Việt Nam là một tất yếu khách quan.
Theo Chủ nghĩa Mác-Lê nin đã chỉ ra: Sự phát triển của các hình thái hình
thái kinh tế - xã hội là một quá trình lịch sử tự nhiên. Quá
trình lịch sử, tự nhiên của sự phát triển các hình thái kinh tế-xã hội được hiểu
là sự phát triển đó tuân theo những quy luật khách quan vốn có (quy luật về
quan hệ sản xuất phù hợp với tính chất và trình độ phát triển của lực lượng xản
xuất, quy luật cơ sở hạ tầng quyết định kiến trúc thượng tầng, quy luật đấu
tranh giai cấp trong xã hội có giai cấp...), không phụ thuộc vào ý muốn chủ
quan của con người. Con người sáng tạo ra lịch sử, nhưng không phải sáng tạo
một cách tuỳ tiện, chủ quan mà sáng tạo trong những điều kiện, hoàn cảnh, tiền
đề vật chất nhất định, phù hợp với quy luật khách quan. Theo C.Mác: Sản xuất cơ
sở vật chất là cơ sở sự tồn tại, phát triển của loài người, thực chất lịch sử
phát triển của loài người là lịch sử phát triển của sản xuất vật chất, của sự
phát triển không ngừng của lực lượng sản xuất, do đó kéo theo sự phát triển của
quan hệ sản xuất và phương thức sản xuất, đưa xã hội phát triển từ thấp lên cao
từ hình thái kinh tế -xã hội này lên hình thái kinh tế-xã hội khác; song do đặc
điểm lịch sử - cụ thể, thì có thể bỏ qua hình thái kinh tế-xã hội nào đó, đó là
khả năng “phát triển rút ngắn”.
Điều kiện phát triển bỏ qua một vài hình thái kinh tế-xã hội của một nước:
Thứ
nhất: hình thái kinh tế - xã hội đang
hướng tới phải trở thành hiện thực và chứng tỏ sự ưu việt, hợp quy luật của nó;
hình thái kinh tế - xã hội bỏ qua tỏ ra lỗi thời, lạc hậu, không phù hợp quy luật
phát triển.
Thứ
hai: Giai cấp lãnh đạo cách mạng phải là
giai cấp tiên tiến, nắm được quyền quản lý, lãnh đạo xã hội.
Thứ
ba: Lực lượng sản xuất mới đã phát triển; điều kiện ra đời quan hệ sản xuất mới đã chín
muồi.
Thứ
tư: Thực hiện được sự hợp tác và giao
lưu quốc tế với các quốc gia, các trung tâm phát triển của thế giới.
Mặt khác, thực tiễn sự phát triển
các thái kinh tế-xã hội của nhân loại,
cho thấy. Nếu xem xét ở phạm vi toàn nhân loại, theo quy luật chung
thì sự phát triển của các hình thái kinh tế - xã hội trên thực tế đã theo một
tuần tự từ thấp lên cao, tuần tự của quá trình lịch sử - tự nhiên: Hình
thái kinh tế - xã hội nguyên thủy lên chiếm hữu nô lệ, phong kiến, tư bản chủ
nghĩa và cộng sản chủ nghĩa mà gia đoạn thấp nhất là chủ nghĩa xã hội. Song, nếu chỉ xét riêng ở phạm vi một quốc gia riêng lẻ, thì do các yếu tố
lịch sử, không gian và thời gian, không phải quốc gia nào cũng phải trải qua tất
cả các hình thái kinh tế - xã hội một cách tuần tự, mà có thể bỏ qua một hoặc một
vài hình thái kinh tế - xã hội nào đó.
Ở Việt Nam,
thực chất bỏ qua chế độ tư bản chủ nghĩa là bỏ qua việc xác lập vị trí thống trị
của quan hệ sản xuất và kiến trúc thượng tầng tư bản chủ nghĩa, nhưng tiếp thu
kế thừa những thành tựu mà nhân loại đã đạt được dưới chế độ tư bản chủ nghĩa,
đặc biệt là khoa học và công nghệ, để phát triển nhanh lực lượng sản xuất, xây
dựng nền kinh tế hiện đạị.
Từ những căn
cứ trên, cho thấy, con đường đi lên chủ nghĩa xã hội ở Việt Nam là một tất yếu
khách, quan và phù hợp với xu thế của thời đại./.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét