Trong thời
kỳ đổi mới và hội nhập quốc tế, Việt Nam đã đạt được nhiều thành quả trong bảo
vệ, bảo đảm thực hiện nhân quyền, nhưng lại nổi lên những luận điệu xuyên tạc,
bôi nhọ về tình hình nhân quyền Việt Nam từ những tổ chức, cá nhân thù địch với
chế độ xã hội tại Việt Nam, thậm chí họ cố tình quy chụp tình hình “nhân quyền
ở Việt Nam là hết sức tồi tệ”. Chẳng hạn trong bản “Phúc trình Toàn cầu về tình
hình nhân quyền năm 2021” của Tổ chức theo dõi nhân quyền (HRW) đã xuyên tạc
rằng: “Trong năm 2020, Việt Nam tiếp tục vi phạm các quyền dân sự và chính trị
cơ bản một cách có hệ thống”. Trả lời báo chí quốc tế, ông John Sifton, Giám
đốc vận động châu Á của HRW cho rằng, Việt Nam về cơ bản đã hình sự hóa việc sử
dụng internet hay các nền tảng mạng xã hội. Việc gia tăng trấn áp những người
“cổ vũ cho tự do ngôn luận” được thực hiện trước thềm Đại hội Đảng Cộng sản
Việt Nam lần thứ XIII “để bảo đảm Đại hội diễn ra suôn sẻ và không bị các tiếng
nói bất đồng chống đối”.
Luận điệu
về “nhân quyền ở Việt Nam hết sức tồi tệ” thực chất là một cách nhìn hết sức tồi
tệ về nhân quyền ở Việt Nam, bởi lẽ:
Thứ nhất,
thông tin cóp nhặt, manh mún, xuyên tạc về bức tranh nhân quyền ở Việt Nam
Thực tế
cho thấy, các luận điệu xuyên tạc, phủ nhận thành quả về nhân quyền, như các
bản phúc trình toàn cầu về nhân quyền của HRW và các báo cáo của Mỹ về tự do
tôn giáo, nhân quyền, buôn người, mắc hạn chế lớn là dựa trên những thông tin
được thu thập theo kiểu cóp nhặt, cắt xén rời rạc, mang động cơ chính trị thực
dụng, nên phiến diện và không phản ánh đúng thực tiễn nhân quyền tại Việt Nam.
Thực tế qua những phiên tòa xét xử công khai, nghiêm minh, các đối tượng đều
thừa nhận có hành vi vi phạm pháp luật. Việc các cơ quan chức năng tiến hành
khởi tố, điều tra, xét xử công khai là việc làm cần thiết của một Nhà nước pháp
quyền có chủ quyền nhằm ngăn chặn những hành vi vi phạm pháp luật đến mức nguy
hiểm của họ gây ra đối với xã hội. Hơn nữa, tại tòa, những người này đều công
khai chấp nhận các kết luận của tòa về những tội danh của mình.
Thứ hai,
cách nhìn mang động cơ thù địch về chính trị, chính trị hóa mọi vấn đề xã hội
Lợi dụng
tình hình đại dịch Covid-19 diễn biến phức tạp, các tổ chức khủng bố (Việt Tân,
Triều Đại Việt, Chính phủ Quốc gia Việt Nam lâm thời) và một số đối tượng chống
đối trong nước đã đưa ra nhiều thông tin xuyên tạc về tình hình chính trị, xã
hội ở nước ta, để tác động xấu đến tư tưởng nhằm gây bất ổn từ bên trong. Ở
Cuba cũng vậy, ngay sau cuộc biểu tình nổ ra vào ngày 11-7-2021, nhiều trang
mạng tại phương Tây, nhất là Mỹ, đã tung các bài bình luận, đánh giá biểu tình
chủ yếu xuất phát từ chế độ chính trị; từ đó xuyên tạc bản chất của chế độ XHCN
và kích động, kêu gọi người dân Cuba lật đổ chế độ. Trong khi đó, từ giữa năm
2020 đến nay, biểu tình, kể cả bạo động, đàn áp người biểu tình, đã diễn ra ở
nhiều nước trên thế giới (Anh, Pháp, Đức, Bỉ, Italia, Ôxtrâylia, Thái Lan...)
do ảnh hưởng của đại dịch Covid-19. Nếu cũng với cách nhìn mang động cơ thù
địch về chính trị, liệu các đối tượng xấu có cho nguyên nhân biểu tình, bạo
động trong đại dịch Covid-19 là xuất phát từ bản chất chính trị và người dân
muốn lật đổ chế độ xã hội tại các nước này hay không?
Thứ ba,
việc lắp ghép khiên cưỡng yếu tố đạo đức vào thuật ngữ pháp lý, phản ánh cách
tư duy chiết trung, ngụy biện, thiếu đạo đức khi không có cơ sở pháp lý cần
thiết
Thuật ngữ
“tù nhân lương tâm” mà các thế lực thù địch thường rao giảng là sự lắp ghép
khiên cưỡng yếu tố đạo đức vào khái niệm pháp lý. Tù nhân là cụm từ dành cho
những người có hành vi vi phạm pháp luật, bị tòa án tuyên là có tội và phải
chịu hình phạt tù theo quyết định có hiệu lực của tòa án. Việc một người bị
phạt tù là hậu quả tất yếu khi người đó có hành vi phạm tội đã được quy định
trong bộ luật hình sự, bị điều tra, truy tố, xét xử công khai, nghiêm minh tại
tòa án. Cho nên trong nền tư pháp Việt Nam không có cái gọi là “tù nhân lương
tâm”. Việc cài đặt khiên cưỡng yếu tố đạo đức vào một thuật ngữ pháp lý phản
ánh một cách tư duy chiết trung, ngụy biện, thiếu đạo đức khi không có cơ sở
pháp lý cần thiết để tố cáo Việt Nam về dân chủ, nhân quyền.
Cách gọi
“tù nhân lương tâm” chỉ là một chiêu trò của các tổ chức, cá nhân thù địch với
chế độ xã hội ở Việt Nam, nhằm cổ vũ, hậu thuẫn cho các đối tượng chống phá
Đảng, Nhà nước, nhân dân Việt Nam để dễ bề can thiệp vào việc bảo vệ, kích động
những đối tượng này. Dựa vào chiêu bài “tù nhân lương tâm”, các đối tượng chống
đối trong nước tìm cách tạo cớ cho những thế lực bên ngoài can thiệp vào công
việc nội bộ của nước ta, gây sức ép với chính quyền và xuyên tạc chủ trương,
đường lối, chính sách của Đảng và Nhà nước, tiến tới gây mất ổn định tình hình
an ninh, trật tự để thực hiện âm mưu thúc đẩy “cách mạng màu” nhằm chuyển hóa
chế độ xã hội tại Việt Nam.
Tại Việt
Nam cũng như ở bất kỳ quốc gia có chủ quyền nào khác, những đối tượng vi phạm
pháp luật đều bị xử lý nghiêm theo quy định của pháp luật. Hoàn toàn không có
việc bắt giữ, điều tra, truy tố, xét xử đối với những đối tượng vi phạm pháp
luật lại bị coi là đàn áp những người “bất đồng chính kiến” hay giam giữ “tù
nhân lương tâm”, “tù nhân chính trị”, biến những kẻ vi phạm pháp luật thành nạn
nhân, dễ bề đánh lừa dư luận trong và ngoài nước, lu loa với luận điệu nhân
quyền ở Việt Nam là hết sức tồi tệ.
Thứ tư,
diễn giải tư biện, trừu tượng về nhân quyền phổ quát
Nhân quyền
phổ quát là quyền tự nhiên của mỗi người dựa trên nhân phẩm của con người. Các
luận điệu phê phán Việt Nam thường cho Việt Nam (và các nước đang phát triển
khác) xem xét nhân quyền theo một nội hàm quá rộng, nên chung chung, trừu
tượng, mà coi nhẹ việc tôn trọng, bảo vệ, thực hiện quyền tự nhiên của những cá
nhân cụ thể. Đúng là phải tôn trọng, bảo vệ, thực hiện quyền tự nhiên của cá
nhân, nhưng không thể chỉ thấy quyền của bản thân một hay vài cá nhân cụ thể mà
hy sinh quyền tự nhiên, trước hết của các cá nhân, nhóm xã hội trực tiếp liên
quan đến những cá nhân đó. Bởi lẽ, nhân phẩm con người không chung chung, trừu
tượng mà được thể hiện, tôn trọng, bảo vệ, thực hiện một cách tự nhiên trong
thực tế ứng xử, quan hệ và hoạt động cùng với những cá nhân khác, trước hết là
với những người sống quanh mình. Đó chính là biểu hiện tự nhiên của nhân quyền
phổ quát. Vì thế không chỉ Việt Nam mà tất cả các quốc gia trên thế giới đều
tiếp cận và thực hành nhân quyền phổ quát không chung chung, trừu tượng, mà
trong mối quan hệ tự nhiên giữa quyền cá nhân với quyền của nhóm xã hội hay
quyền của cộng đồng. Chỉ khi quyền tự nhiên của cá nhân hài hòa với quyền tự
nhiên của cộng đồng, trước hết là quyền tự nhiên của nhóm xã hội liên quan trực
tiếp đến cá nhân đó, thì thuộc tính phổ quát của nhân quyền tự nhiên mới thành
hiện thực.
Các luận
điệu phê phán theo lối tư biện nhân danh tính phổ quát của nhân quyền tự nhiên
của cá nhân cùng lối suy diễn một chiều thái quá và mang động cơ thù địch về
chính trị, đã dựa trên một số thông tin chưa được kiểm chứng cùng sự kỳ thị đối
với Việt Nam để cường điệu hóa quyền của một vài cá nhân, mà bỏ qua quyền của
các cá nhân, nhóm xã hội trực tiếp liên quan đến sự vi phạm nhân quyền của cá
nhân đó. Cách nhìn nhận hết sức tồi tệ này thể hiện rõ trong các bản phúc trình
nhân quyền toàn cầu của HRW; khi tổ chức này lâu nay liên tục báo động về “một
xu hướng nhân quyền tiếp tục xuống cấp nghiêm trọng tại Việt Nam”. Nếu theo
luận điệu này thì cho đến nay, HRW hầu như chẳng còn thu thập được chất liệu
bảo đảm quyền con người nào ở nước ta để “sản xuất” phúc trình về nhân quyền.
Đó chính là một logic hết sức tồi tệ của các luận điệu phê phán nhân quyền tại
Việt Nam.
Thứ năm,
nhân danh nhân quyền phổ quát để che lấp ý thức hệ chính trị phương Tây
Ý thức hệ
chính trị này vốn đẫm màu sắc chủ nghĩa đế quốc văn hóa, xem văn hóa phương Tây
là trung tâm, coi nhân quyền phương Tây chi phối nhân quyền phổ quát toàn thế
giới và cao hơn chủ quyền quốc gia. Nó lại bị chi phối bởi nguồn kinh phí hoạt
động của những cá nhân, tổ chức dân sự nước ngoài theo cơ chế thị trường và
không thiện chí với Việt Nam. Nên điều dễ hiểu là nó thường sai sự thật, thiên
vị, mang màu sắc chính trị thực dụng, vụ lợi, thậm chí nhiều khi có tính chống
đối công khai, trắng trợn và quyết liệt. Từ đó nó dễ gây ra phản ứng tiêu cực
trong dư luận Việt Nam và cả thế giới. Thí dụ các bản phúc trình về nhân quyền
của HRW thường bị phản ứng, bị chỉ trích tức thì do chịu quá nhiều tác động bởi
thế lực cực hữu trong chính quyền Mỹ, như về Vênêxuêla hoặc các hoạt động bài
Hồi giáo. Để huy động được nhiều vốn cho hoạt động, HRW còn lợi dụng tâm lý
chống Ítxraen để “sản xuất” phúc trình về nhân quyền theo cơ chế có lợi cho
việc gây quỹ; tại nước Ả rập Xê út giàu có bằng cách tập trung chỉ trích
Ítxraen nhưng lại “nhẹ nhàng” với các chế độ độc tài trong khu vực.
Thứ sáu,
vi phạm nghiêm trọng công ước và nguyên tắc quốc tế về cấm can thiệp vào công
việc nội bộ của các quốc gia khác
Cụ thể là
đã vi phạm nghiêm trọng Điều 2, Hiến chương Liên hợp quốc năm 1945 và Nghị
quyết 2625 năm 1970 của Đại hội đồng Liên hợp quốc cũng như trong nhiều điều
ước quốc tế về nhân quyền. Theo Nghị quyết 2625: không quốc gia nào hay nhóm
quốc gia nào có quyền can thiệp, trực tiếp hay gián tiếp, vì bất kỳ lý do gì
vào công việc đối nội và đối ngoại của quốc gia khác. Mâu thuẫn nội tại của các
luận điệu đó là mặc dù nhân danh nhân quyền phổ quát nhưng lại không tuân theo
nguyên tắc điều chỉnh của luật nhân quyền quốc tế đối với chủ quyền quốc gia và
trách nhiệm quốc gia, chẳng hạn theo Điều 1 của hai công ước quốc tế năm 1966
về các quyền dân sự, chính trị và kinh tế, xã hội, văn hóa cũng như theo “Tuyên
bố về các nguyên tắc của luật quốc tế, điều chỉnh quan hệ hữu nghị và hợp tác
giữa các quốc gia phù hợp với Hiến chương Liên hợp quốc” (năm 1970).
Xuất phát
từ những nguyên tắc đó, Nhà nước Việt Nam, trong nhiều văn bản pháp luật đã quy
định rõ các cơ quan đại diện ngoại giao, cơ quan lãnh sự nước ngoài, cơ quan
đại diện của tổ chức quốc tế tại Việt Nam và thành viên của những cơ quan đó
phải: tôn trọng pháp luật và phong tục, tập quán của Việt Nam; không can thiệp
vào công việc nội bộ của Việt Nam.
Mỗi quốc
gia, vùng lãnh thổ và nền văn hóa do khác biệt về hoàn cảnh lịch sử, chế độ
chính trị, trình độ phát triển, giá trị truyền thống... nên cách tiếp cận nhân
quyền phổ quát có thể khác nhau. Theo ông Lý Quang Diệu (Thủ tướng Xinhgapo),
không ở đâu trên thế giới, các quyền này lại được phép thực hiện mà không có
những giới hạn, vì nếu áp dụng một cách mù quáng những ý tưởng này có thể đi
theo hướng hủy hoại xã hội có tổ chức.
Đa22
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét