Các đối
tượng xuyên tạc, phủ nhận thành quả về nhân quyền ở Việt Nam hiện nay về cơ bản
là những lực lượng cực hữu ở một số nước phương Tây, chủ yếu tại Mỹ, lực lượng
cực hữu người Việt ở nước ngoài và những cá nhân người Việt trong nước bị các
thế lực cực hữu nước ngoài mua chuộc, lợi dụng để chống phá nền tảng tư tưởng
và chế độ chính trị - xã hội tại Việt Nam. Bên cạnh đó, là những người nghiên
cứu lý luận, hoạt động chính trị đảng phái tại một số nước phương Tây và cả
những người cơ hội chủ nghĩa, suy thoái về tư tưởng, chính trị tại Việt Nam.
Các luận
điệu xuyên tạc, phủ nhận thành quả về nhân quyền ở Việt Nam hiện nay thường tập
trung vào hoạt động tuyên truyền xuyên tạc, phủ nhận các giá trị lý luận, thực
tiễn về dân chủ, nhân quyền, như lợi dụng các hiệp định, dự án hợp tác với nước
ngoài, nhằm phá hoại và làm chệch hướng XHCN của nền kinh tế thị trường ở Việt
Nam; kích động vấn đề dân tộc thiểu số và xuyên tạc Việt Nam có “hai chính sách
tôn giáo”: Chính sách bảo đảm trên hình thức và “chính sách” không bảo vệ,
không bảo đảm quyền của các dân tộc thiểu số trong thực tế thông qua “cơ
chế xin - cho” và tạo lập các “tôn giáo quốc doanh”. Trong các báo báo về tình
hình nhân quyền trên thế giới, phần viết về Việt Nam, họ thường phê phán, xuyên
tạc Chính phủ Việt Nam ngăn cản tự do ngôn luận, tự do bày tỏ chính kiến, tự do
hội họp; hay xuyên tạc cái gọi là “việc áp dụng một cách bất công Bộ luật hình
sự”. Họ cho rằng, Việt Nam có chính sách hai mặt trong việc giam giữ tù nhân
chính trị: công khai thì khép vào tội “vi phạm luật pháp” nhưng thực tế là “tù
nhân lương tâm”, “tù nhân chính trị”; hay các luận điệu xuyên tạc về sử dụng
cách tra tấn, bức cung, nhục hình đối với những người bị tạm giữ, tạm giam; bắt
giữ và xét xử tùy tiện; duy trì án tử hình; cáo buộc tình trạng đàn áp, ngăn
chặn, cản trở hoạt động của luật sư...
Bên cạnh
đó, các hoạt động xâm nhập, kích động, nhằm thúc đẩy “tự diễn biến”, “tự chuyển
hoá” như đòi Nhà nước Việt Nam phải đáp ứng ngay tiêu chuẩn về các quyền dân
sự, chính trị (tự do lập hội, tự do xuất bản báo chí tư nhân, hoạt động tôn
giáo không cần sự quản lý của Nhà nước...) tương tự các quốc gia phát triển
phương Tây. Họ gắn dân chủ, nhân quyền với các vấn đề hợp tác phát triển, dân
chủ, tôn giáo, tiếp cận thông tin và các hoạt động lập pháp, hành pháp, tư
pháp... Đặc biệt, họ đòi dân sự hóa hoạt động trong lĩnh vực quốc phòng, an
ninh, nhằm thúc đẩy phát triển xã hội dân sự. Họ móc nối và tìm cách mua chuộc
bằng tiền, hiện vật có giá trị để làm thay đổi tư tưởng, dẫn đến “tự diễn
biến”, “tự chuyển hóa” trong một số cán bộ, đảng viên, nhất là ở cấp chiến lược
và cơ quan trọng yếu nhằm thay đổi đường lối, chủ trương, chính sách của Đảng,
pháp luật của Nhà nước theo hướng phủ nhận vai trò lãnh đạo của Đảng, làm chệch
hướng XHCN trong bảo đảm dân chủ, nhân quyền và quá trình đổi mới đất nước nói
chung.
Hoạt động
chống phá của các thế lực thù địch thể hiện khá rõ nhằm kích động các cá nhân,
tổ chức trong nước tổ chức bạo động, bạo loạn thông qua cái gọi là “biểu tình
ôn hòa” hay nhờ các tổ chức, chính phủ nước ngoài khiếu kiện Việt Nam. Thí dụ,
trong UPR chu kỳ I (năm 2009), II (năm 2014) và III (năm 2019), một số tổ chức
phi chính phủ người Việt và quốc tế có quy chế quan sát viên tại ECOSOC (Ủy ban
bảo vệ quyền con người cho người Việt Nam - VCHR, Tổ chức Đảng cấp tiến xuyên
quốc gia - TRP...) lợi dụng diễn đàn của Hội đồng nhân quyền của Liên hợp quốc
vu cáo Việt Nam vi phạm quyền con người; hay tăng cường trao giải cho các đối
tượng chống đối để tạo dựng “ngọn cờ” chống phá Nhà nước Việt Nam. Thông qua
những “ngọn cờ” này, kích động, lôi kéo, tập hợp và phát triển lực lượng chính
trị đối lập theo kiểu “đa nguyên, đa đảng” ở nước ta.
Về phương
thức, cách thức chống phá hiện nay, các thế lực phản động, thù địch triệt để sử
dụng truyền thông đại chúng, đặc biệt là mạng internet, xuất bản báo chí ở nước
ngoài, sản xuất băng, đĩa hình chuyển về trong nước; tài trợ cho một số cơ quan
báo chí nước ngoài chuyên chống phá Việt Nam (như VOA tiếng Việt, RFA, RFI, BBC
Việt ngữ, HRW...) để xuyên tạc, kích động về tư tưởng, chính trị. Họ lợi dụng
các sai sót trong công tác quản lý nhà nước để xuyên tạc, kích động khiếu kiện,
biểu tình trái phép. Họ tổ chức các hội thảo để xem xét lại các vấn đề liên
quan đến lịch sử, tuy âm thầm nhưng tác hại lâu dài, rất thâm độc. Các thế lực
thù địch dùng chiêu bài “mớm lời”, “rắc thính”, kích động để không chỉ
gây tâm lý hoang mang, hoài nghi, suy thoái về tư tưởng chính trị trong một bộ
phận cán bộ, đảng viên.
Trước thực
tế đó, đòi hỏi mỗi cán bộ, đảng viên, công chức, viên chức trong hệ thống chính
trị và toàn xã hội cần nâng cao bản lĩnh, trí tuệ để nhận diện và vạch trần bản
chất của các luận điệu xuyên tạc, phủ nhận thành quả về nhân quyền ở Việt Nam
hiện nay. Vì thực chất, đấu tranh trên mật trận tư tưởng lý luận
về dân chủ, nhân quyền còn phản ánh cuộc đấu tranh về tư tưởng chính trị - pháp
lý giữa hai loại hình giá trị tư tưởng XHCN và tư sản. Đây là đặc điểm có tính
bản chất của cuộc đấu tranh không có giới tuyến địch - ta rõ ràng, mà nằm ngay
trong nhận thức của mỗi người và mỗi tổ chức. Vì thế, nhân dân, trước tiên là
mỗi cán bộ, đảng viên, đều là chủ thể đấu tranh với các thế lực thù địch trên
lĩnh vực này. Trong phương thức đối thoại, đấu tranh trên lĩnh vực dân chủ,
nhân quyền cần coi trọng cách thức, phương pháp, biện pháp tư tưởng chính trị,
như truyền thông, vận động nhằm nâng cao nhận thức, tích cực phòng - chống “tự
diễn biến”, “tự chuyển hóa” và coi trọng cách thức kết hợp trong đối thoại có
đấu tranh, trong đấu tranh có đối thoại.
St
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét