Các thế
lực thù địch, phản động đánh tráo khái niệm, gán ghép, quy chụp một sự kiện, vụ
việc không phải là mâu thuẫn hay xung đột về tôn giáo, nhưng bị quy chụp là mâu
thuẫn, xung đột tôn giáo. Trên thực tế, một số vụ việc không liên quan gì đến
niềm tin tôn giáo, chỉ là những sự việc vi phạm hành chính, dân sự,... nhưng
lại bị các lực lượng phản động quy chụp là mâu thuẫn tôn giáo. Chẳng hạn, các
quan điểm xuyên tạc thường đưa tin về các vụ biểu tình, tụ tập đông người của
các tín đồ tôn giáo, liên quan đến đất đai. Tuy nhiên, đây không phải là mâu
thuẫn hay xung đột về quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo mà chỉ đơn thuần là vấn
đề đất đai do chiến tranh, do lịch sử để lại,... Xung đột trong lĩnh vực tôn
giáo ở Việt Nam hiện nay chủ yếu do tranh chấp đất đai, do vi phạm trong xây
dựng cơ sở thờ tự, truyền đạo trái pháp luật, vi phạm pháp luật hiện hành về
tôn giáo, chứ không phải xung đột do mâu thuẫn về niềm tin tôn giáo. Nói cách
khác, đây hoàn toàn không phải là những vụ việc xảy ra do bị hạn chế quyền tự do
tôn giáo, không phải do kỳ thị, xúc phạm niềm tin tôn giáo.
Trên
thực tế có lúc, có nơi vẫn còn xảy ra những mâu thuẫn, xung đột giữa các nhóm
tôn giáo, hoặc giữa các tín đồ tôn giáo hay mâu thuẫn giữa người dân với các
tôn giáo và tín đồ tôn giáo về những vấn đề dân sự, hành chính hoặc những vấn
đề có liên quan đến văn hóa... nhưng cũng bị các lực lượng thù địch gán ghép là
mâu thuẫn giữa chính quyền với tôn giáo, tức là đều bị quy chụp vào mâu thuẫn
tôn giáo, vấn đề tôn giáo.
Họ biến
hiện tượng thành bản chất, biến thiểu số thành đa số. Đây
là một phương thức khá phổ biến để xuyên tạc tình hình tôn giáo, chính sách,
pháp luật về tôn giáo ở Việt Nam hiện nay. Cụ thể, trong việc thực hiện chính
sách, pháp luật về tôn giáo ở các địa phương khác nhau có lúc, có nơi các cấp,
các ngành chưa thực hiện đúng; có những cán bộ trực tiếp giải quyết có cách làm
chưa phù hợp nên gây ra những phản ứng tiêu cực, thì đây là những sai sót trong
thực hiện, thuộc về hiện tượng chứ không phải bản chất, thuộc về những sai sót
có tính chất thiểu số, bộ phận, có tính chất cá nhân, chứ không phải đa số,
không phải toàn thể. Tuy nhiên, thông qua phương thức, chiêu bài xuyên tạc biến
hiện tượng thành bản chất, biến thiểu số thành đa số, biến bộ phận thành toàn
thể, của các thế lực thù địch... thì những vụ việc này bị quy chụp sai sót về
mặt bản chất của chế độ, chính sách. Tương tự, có những cá nhân tôn giáo (chức
sắc, nhà tu hành hay tín đồ) vì vi phạm chính sách, pháp luật mà đương nhiên bị
xử lý. Những vi phạm của các cá nhân này không liên quan gì đến tôn giáo, nhưng
lại bị quy chụp thành vấn đề tôn giáo, bản chất tôn giáo.
Nói
cách khác, họ mưu toan khai thác những điểm còn hạn chế trong chính sách, pháp
luật về tôn giáo, khai thác những hạn chế trong thực thi chính sách, pháp luật
về tôn giáo, khai thác những vụ việc sai phạm của các cán bộ làm công tác quản
lý nhà nước đối với hoạt động tôn giáo để lấy đó minh chứng cho bản chất của
chế độ, qua đó làm gia tăng mâu thuẫn, suy giảm niềm tin của tổ chức tôn giáo,
tín đồ tôn giáo và dư luận thế giới đối với chính sách tôn giáo và thực thi
chính sách tôn giáo ở Việt Nam, hiểu sai về tình hình tôn giáo ở Việt Nam.
Họ
thường xuyên gặp gỡ, khai thác ý kiến của các cá nhân tôn giáo, những
thành phần chống đối trong các tổ chức tôn giáo, những nhân vật tôn giáo đã bị
chính quyền xử lý vì những vi phạm pháp luật, biện bạch rằng đó là những bằng
chứng, chứng cứ sinh động cho việc hạn chế, vi phạm quyền tự do tôn giáo của
Việt Nam. Khai thác những điểm hạn chế, đồng thời ít nhấn mạnh, thậm chí “lờ
đi” những điểm sáng, những thành tựu của tình hình tôn giáo ở Việt Nam. Đây
thực chất là cách làm có chủ đích nhằm định hướng dư luận trong nước, quốc tế
theo quan điểm của mình.
Họ
thường lấy những tiêu chuẩn của nước khác để áp vào Việt Nam, yêu cầu Việt Nam
phải thực hiện theo những chuẩn mực hay tiêu chuẩn đó. Tuy nhiên, chúng ta đều
biết rằng, quyền con người vừa có tính phổ biến, vừa có tính đặc thù và không
thể có một tiêu chuẩn chung nào có thể áp dụng cho tất cả mọi quốc gia. Bất cứ
một quốc gia nào cũng đều phải lấy lợi ích dân tộc, an ninh quốc gia làm ưu
tiên hàng đầu. Việt Nam cũng vậy, bảo đảm quyền con người là một ưu tiên, nhưng
việc bảo đảm ấy không thể xâm phạm đến an ninh quốc gia, lợi ích dân tộc. Các
tổ chức, cá nhân tôn giáo không thể đòi hỏi quyền của mình nếu như điều đó ảnh
hưởng đến lợi ích chung của toàn xã hội.
Họ cổ
xúy, khuyến khích, hỗ trợ các tổ chức trái pháp luật mang danh nghĩa tôn giáo
và những cá nhân tôn giáo có tư tưởng cực đoan, chống đối Nhà nước, tuyên truyền,
kích động, xúi giục người khác biểu tình, chống đối, tạo ra những vụ việc phức
tạp để tạo cớ xuyên tạc tình hình tôn giáo ở Việt Nam, xuyên tạc bản chất của
chế độ ta.
Họ rắp
tâm khai thác những vấn đề lịch sử, tâm lý khác biệt giữa các tôn giáo, giữa
các tộc người để từ đó kích động tâm lý hận thù, tư tưởng ly khai. Chẳng hạn,
khai thác triệt để các mâu thuẫn về lợi ích kinh tế, những khác biệt về văn hóa
để kích động, chia rẽ người Kinh và các dân tộc thiểu số, nhất là các dân tộc
thiểu số ở Tây Bắc, Tây Nguyên và Tây Nam Bộ; triệt để khai thác cái gọi là
“Vương quốc Mông”, “Nhà nước Đề ga”,... để kích động tư tưởng ly khai,...
Đó là
một số thủ đoạn thường gặp của các thế lực phản động nhằm đưa ra các quan điểm
sai trái, thù địch, xuyên tạc về tình hình tôn giáo ở Việt Nam. Các quan điểm
này thường thống kê tất cả những vụ việc, những cá nhân tôn giáo vi phạm pháp
luật bị xử lý, những hạn chế, thiếu sót trong các văn bản quy phạm pháp luật về
tôn giáo, đặc biệt là những hạn chế, bất cập trong việc thực thi chính sách,
pháp luật ở Việt Nam để khẳng định rằng, Việt Nam hạn chế tôn giáo, đàn áp tôn
giáo, sách nhiễu tôn giáo, không bảo đảm quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo,...
Họ muốn hướng đến mục đích là phản ánh sai lạc, xuyên tạc tình hình tôn giáo ở Việt
Nam, xuyên tạc bản chất của mối quan hệ giữa Nhà nước với tôn giáo, làm phức
tạp thêm tình hình, duy trì và nuôi dưỡng những mầm mống phản động chống đối
Đảng, Nhà nước, cản trở việc hóa giải những mâu thuẫn, những vụ việc phức tạp
giữa chính quyền với tổ chức và cá nhân tôn giáo, để cuối cùng là thông
qua tôn giáo, lợi dụng tôn giáo để chuyển hóa chế độ của chúng ta.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét