Thứ Tư, 19 tháng 10, 2022

Ử NHỈ? ĐÚNG QUÁ À!


Hôm rồi nghe được một câu nói của anh Dương Thành, một người Việt sống ở Ukraine viết cho kênh “Tin nóng 24h”, trong đó mình thích nhất câu, “Mỹ và bọn tay sai ở Ucraine chỉ giỏi vu vạ và phá hoại”. Dương Thành bảo, trong tất cả các cuộc chinh phạt mà Mỹ tiến hành tới các nước, cho đến nay Mỹ chưa để lại một công trình xây dựng nào đáng giá, kể cả các nước châu Âu - chư hầu của Mỹ.
Nghe đến đây, bất chợt mình nghĩ trong đầu, “Ừ nhỉ? Đúng qúa, chỉ có phá thôi”.
Chiêm nghiệm dựa trên câu nói này mà những người Việt chúng ta còn đang sống đây, thấy ngay rằng, Mỹ đã từng có thời gian hiện diện gián tiếp hay trực tiếp trên mảnh đất hình chữ S này cũng chẳng để lại được gì, ngoài sự tàn phá.
Này nhé, trong cuộc kháng chiến chống Pháp của dân tộc ta từ năm 1945 đến năm 1954, thì chi phí chiến tranh của Pháp được Mỹ “gánh” cho, có thời điểm chiếm đến 80%. Nhưng chủ yếu là xe tăng, máy bay, súng đạn để đi giết người thôi.
Từ năm 1954 đến năm 1975 là thời kỳ Mỹ trực tiếp nhúng tay vào cuộc chiến ở Việt Nam thay chân Pháp, Mỹ đã đổ vào chiến trường này 26 tỷ USD (thời giá trước năm 1975). Vậy Mỹ đã xây dựng cho miền nam Việt Nam được công trình gì?
Lớn nhất là một khu “Tổng kho Long Bình” một khu kho vừa lớn vừa hiện đại, vừa kiên cố, song bên trong nó chứa toàn phương tiện dùng để giết người thôi.
Đó là các cơ sở điện lực, nhưng duy nhất chỉ nhà máy điện Thủ đức với công suất 150 MW (chưa rõ có phải từ tiền của chính phủ Mỹ không nữa?), chỉ đủ phục vụ cho Sài gòn và vùng phụ cận, trong đó có các nhu cầu của quân đội Mỹ, ngụy. Đến khoảng năm 1968, có khả năng ngành điện miền bắc phát triển hơn miền nam, nên Mỹ đưa vào một số máy phát điện diesel lưu động, có công suất từ 500 đến 2.100 kW (0,5 – 2,1 MW). Chấm hết!
Ai đó bảo, vậy còn Đa Nhim, Cần Thơ, Chợ Quán? Xin thưa, thủy điện Đa Nhim và bệnh viện Chợ Rẫy là từ nguồn tiền bồi thường chiến tranh của chính phủ Nhật, đã “bồi thường nhầm” cho VNCH, nói là “nhầm” vì mỹ không cho Nhật làm khác đi, trong khi mọi hậu quả mà Nhật gây ra cho dân ta năm 1945 là từ Quảng Bình trở ra cơ. Nhà máy nhiệt điện Cần Thơ cũng là vốn kinh doanh của các công ty Nhật bổn. Nhà máy nhiệt điện Chợ Quán là do Pháp để lại, sau cũng phải bỏ vì “lão quá” không hoạt động được.
Công trình mà Mỹ để lại ở miền nam Việt Nam, chỉ có xa lộ Sài gòn – Biên hòa, 60 kM là đáng kể nhất, mục đích chính cũng là phục vụ chiến tranh. Miền nam có nhiều sông ngòi, kênh rạch mà Mỹ cũng chẳng xây dựng được cái cầu nào.
Còn chuyện Mỹ phá, thì “thôi rồi Lượm ơi”. miền bắc Việt Nam có 11 nhà máy điện lớn nhỏ thì Mỹ đem máy bay ra chà đi xát lại năm lần bảy lượt cho đến khi không còn hoạt động được mới thôi. Trong 11 nhà máy chỉ có 2 nhà máy không bị hỏi thăm, đó là điện Lào Cai, nằm sát biên giới Việt – Trung, muốn bắn phá nhà máy này thì máy bay Mỹ phải vòng sang không phận Trung quốc, còn một nhà máy nữa là thủy điện Thác Bà, nếu đánh nhà máy sẽ gây ra thảm họa nhân đạo nên Mỹ còn e dè đôi chút. Tuy nhà máy điện Lao Cai không bị Mỹ trực tiếp đánh sập mà nhờ tay Trung quốc phá vào năm 1979, lần này thì không phải dùng không quân mà bộ binh Trung quốc đến tận nơi đặt mìn và bộc phá.
Tất cả cảc cầu bắc qua sông thì không còn cái nào nguyên vẹn, thậm chí cả những cây cầu đường sắt nhỏ xíu chúng cũng không tha. Ngoài nhà máy điện, cầu cống thì bệnh viện cũng là mục tiêu đánh phá của chúng như bệnh viện Bạch Mai, Hà Nội.
Còn về sự dối trá của chính quyền Mỹ thì tôi đã có mấy bài rồi, hôm nay nói thêm một câu cho phải phép. Đó là Mỹ dựng lên cái vụ tàu Madoc ở vịnh Bắc bộ để lấy cớ bắn phá miền bắc nước ta vào đầu thập niên 1960. Hết chiến tranh, người ta mới thừa nhận đó là Mỹ dựng bằng chứng giả tạo. Cũng giống như vụ dựng bằng chứng về vũ khí sinh học của Iraq để lấy cớ sang cướp đất người ta. Hai sự kiện ở hai nơi, song bản chất là một – Chính quyền Mỹ luôn là kẻ dối trá!
Sau ngày đất nước được hoàn toàn thống nhất, ở cả hai miền nam bắc, ngoài công việc khôi phục các cơ sở bị phá hoại, chúng ta đã xây dựng khá nhiều cơ sở điện lực hiện đại ở cả ba miền bắc, trung nam và các cây cầu lớn bắc qua sông Mekong, sông Hồng, sông Sài Gòn, sông Hàn… Điện không những được đưa lên đồng bào các dân tộc miền núi mà còn kéo ra hải đảo xa xôi như Phú Quốc, Côn Đảo, Lý Sơn...
Phải nói như thế này mới đúng, Mỹ không những giỏi về ngón nghề phá hoại mà còn giỏi về ngón nghề cướp bóc tài nguyên của nước khác như một vài nước ở vùng Vịnh đang phải chịu đựng./.
Hình trong bài: Có thể gác lại quá khứ, song không thể quên đi một quá khứ đau thương.
ST

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét