Ngày
11 tháng 10 vừa qua, Việt Nam trở thành thành viên của Hội đồng Nhân quyền Liên
hợp quốc nhiệm kỳ 2023-2025, tại phiên họp của Đại hội đồng Liên hợp quốc khóa
77. Đó là thành quả của quá trình Việt Nam xây dựng, hoàn thiện hệ thống pháp
luật về quyền con người, quyền công dân, thể hiện:
Trong
lời nói đầu của Bản Tuyên ngôn thế giới về quyền con người năm 1948 viết “Điều
cốt yếu là các quyền con người phải được bảo vệ bằng pháp luật”. Thể chế hóa
quan điểm của Đảng về bảo vệ, bảo đảm quyền con người, quyền công dân, Hiến
pháp năm 2013 đã đưa vị trí, nội dung quyền con người, quyền công dân lên thành
chương thứ hai với 36 điều, đây là chương có số điều quy định nhiều nhất
(36/120 điều), có nhiều đổi mới nhất cả về nội dung quy định, cả về cách
thức thể hiện. Hiến pháp năm 2013 lần đầu tiên xác định Nhà nước có trách nhiệm
"công nhận, tôn trọng, bảo vệ và bảo đảm quyền con người, quyền công
dân. Khi quy định quyền con người, quyền công dân, các điều của Hiến pháp
năm 2013 đều trực tiếp xác định "mọi người có quyền...",
"công dân có quyền"… để khẳng định tính pháp lý của các quyền được
Hiến pháp ghi nhận, bảo đảm, bảo vệ mà không phải Nhà nước “ban
phát”, “ban ơn” các quyền này cho con người, cho công dân.
Quyền
con người, quyền công dân chỉ có thể bị hạn chế theo quy định của “luật”, mà
không phải hạn chế theo quy định của “pháp luật” và việc hạn chế chỉ áp dụng
trong trường hợp cần thiết vì lý do quốc phòng, an ninh quốc gia, trật tự, an
toàn xã hội, đạo đức xã hội, sức khỏe của cộng đồng. Với quy định này, sẽ không
thể có chủ thể nào, kể cả các cơ quan nhà nước được tùy tiện hạn chế các quyền
con người, quyền công dân đã được quy định trong Hiến pháp. Cũng từ nguyên tắc
này, các quy định liên quan đến các quyền bất khả xâm phạm của con người, của
công dân (như quyền được sống, quyền không bị tra tấn, quyền bình đẳng trước
pháp luật...) là các quy định có hiệu lực trực tiếp. Các quyền, tự do cơ
bản khác của con người, của công dân và quyền được bảo vệ về mặt tư pháp được
cụ thể hóa nhưng phải bằng luật do Quốc hội ban hành, không phải quy
định chung chung “theo quy định pháp luật” như một số quy định trước đây.
Cụ
thể hóa Hiến pháp năm 2013 và tích cực nội luật hóa các công ước quốc tế mà
Việt Nam đã tham gia ký kết, phê chuẩn (Việt Nam đã tham gia hầu hết các Công
ước quốc tế cơ bản về quyền con người) hệ thống pháp luật của Việt Nam hiện nay
đã thể hiện bước tiến mới trong việc mở rộng và phát triển các quyền, phản ánh
kết quả của quá trình đổi mới ở Việt Nam. Đây cũng chính là sự khẳng định cam
kết của Việt Nam trước nhân dân, trước cộng đồng quốc tế và quan trọng hơn là
cam kết của chế độ, phản ánh bản chất của chế độ trong việc tôn trọng, bảo đảm,
bảo vệ và thúc đẩy quyền con người, quyền công dân ở Việt Nam./.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét