55 năm sau khi Chủ tịch
Hồ Chí Minh viết “Nâng cao đạo đức cách mạng, quét sạch chủ nghĩa cá nhân”
(1969-2024), những điều Người chỉ dẫn, căn dặn trong tác phẩm vẫn vẹn nguyên
giá trị thời sự đối với công tác xây dựng và chỉnh đốn Đảng.
Là người sáng lập, rèn
luyện Đảng Cộng sản Việt Nam, Chủ tịch Hồ Chí Minh không chỉ khẳng định rằng:
“Đảng không phải là một tổ chức để làm quan phát tài”(1); “vô luận lúc nào, vô
luận việc gì, đảng viên và cán bộ phải đặt lợi ích của Đảng ra trước, lợi ích
của cá nhân lại sau. Đó là nguyên tắc cao nhất của Đảng. Đó là “tính Đảng””(2)
và “Ngoài lợi ích của giai cấp công nhân và nhân dân lao động, Đảng ta không có
lợi ích nào khác”(3)... mà còn thường xuyên quan tâm, chú trọng việc rèn luyện
đạo đức cách mạng để phòng, chống và đấu tranh trừ bỏ chủ nghĩa cá nhân -
nguyên nhân sâu sa của sự suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống,
những biểu hiện "tự diễn biến", "tự chuyển hóa".
Trong tư tưởng Hồ Chí
Minh, đội ngũ cán bộ, đảng viên của Đảng phải là những tấm gương mẫu mực về
phẩm chất đạo đức của người cách mạng, sống cần, kiệm, liêm, chính, chí công vô
tư, “lo trước thiên hạ, vui sau thiên hạ”; luôn luôn: 1) “Tự mình phải “hoà mà
không tư”, “cả quyết sửa lỗi mình”, “vị công vong tư”, không hiếu danh, không
kiêu ngạo”, “ít lòng ham muốn về vật chất”. 2) Đối người phải “với từng người
thì khoan thứ”, “có lòng bày vẽ cho người”, “hay xem xét người”. 3) Làm việc
phải “phục tùng đoàn thể”(4)... và đó chính là “làm người đày tớ nhân dân chứ
không phải làm “quan” nhân dân”(5). Đó cũng chính là yêu cầu mỗi cán bộ, đảng
viên phải thường xuyên phòng, chống và đấu tranh với mọi biểu hiện của chủ
nghĩa cá nhân để nâng cao đạo đức cách mạng, xứng đáng với vai trò vừa là người
lãnh đạo vừa là người đầy tớ thật trung thành của nhân dân.
Và cũng vì Đảng là đội
tiền phong của giai cấp và dân tộc, trên mọi lĩnh vực, nên đại đa số cán bộ,
đảng viên là những người “anh dũng, gương mẫu, gian khổ đi trước, hưởng thụ đi
sau và đã làm nên những thành tích rất vẻ vang”. Đó là những người “gái cũng
như trai, rất hăng hái, dũng cảm trong mọi công tác. Đó là những bông hoa tươi
thắm của chủ nghĩa anh hùng cách mạng. Nhân dân ta và Đảng ta rất tự hào có
những người con xứng đáng như thế”(6) như Chủ tịch Hồ Chí Minh đã khẳng định
trong tác phẩm “Nâng cao đạo đức cách mạng, quyét sạch chủ nghĩa cá nhân”. Tuy
nhiên, vì “Đảng ta không phải từ trên trời sa xuống. Nó ở trong xã hội mà
ra”(7) và “Đảng ta là một Đảng rất to lớn, bao gồm đủ các tầng lớp trong xã
hội. Vì vậy có nhiều tính cách rất trung thành, rất kiên quyết, rất vĩ đại.
Song cũng không tránh khỏi những tập tục, những tính nết, những khuyết điểm của
xã hội bên ngoài, nó lây, ngấm vào trong Đảng”(
. Cho nên, vẫn còn
những cán bộ, đảng viên, những tổ chức chưa thực hiện nghiêm việc rèn luyện đạo
đức cách mạng để phòng và đấu tranh chống chủ nghĩa cá nhân, nên trong Đảng
cũng vẫn còn những người thoái bộ, suy thoái, “đạo đức, phẩm chất còn thấp kém”,
lối sống xa rời lý tưởng cách mạng đã được Người chỉ rõ trong tác phẩm này. Đó
chính là những người: 1) “Việc gì cũng nghĩ đến lợi ích riêng của mình trước
hết. Họ không lo “mình vì mọi người” mà chỉ muốn “mọi người vì mình”. 2) “Ngại
gian khổ, khó khăn, sa vào tham ô, hủ hoá, lãng phí, xa hoa. Họ tham danh trục
lợi, thích địa vị quyền hành. Họ tự cao tự đại, coi thường tập thể, xem khinh
quần chúng, độc đoán, chuyên quyền. Họ xa rời quần chúng, xa rời thực tế, mắc
bệnh quan liêu, mệnh lệnh. Họ không có tinh thần cố gắng vươn lên, không chịu
học tập để tiến bộ”. 3) “Mất đoàn kết, thiếu tính tổ chức, tính kỷ luật, kém
tinh thần trách nhiệm, không chấp hành đúng đường lối, chính sách của Đảng và
của Nhà nước, làm hại đến lợi ích của cách mạng, của nhân dân”(9)...
Thực tế cho thấy, vì chủ
nghĩa cá nhân là một kẻ địch “nội xâm”, luôn ẩn giấu trong mỗi con người; là
thứ “vi trùng” mẹ, đẻ ra nhiều “virus” con, nên “rất gian giảo, xảo quyệt; nó
khéo dỗ dành người ta đi xuống dốc. Mà ai cũng biết rằng xuống dốc thì dễ hơn
lên dốc. Vì thế mà càng nguy hiểm”(10). Chủ nghĩa cá nhân không chỉ đối lập với
đạo đức cách mạng, mà còn là kẻ thù hung ác của đạo đức cách mạng; không chỉ là
kẻ thù của chủ nghĩa xã hội, mà còn “là một trở ngại lớn cho việc xây dựng chủ
nghĩa xã hội”, cho việc xây dựng con người mới xã hội chủ nghĩa, cho nên “thắng
lợi của chủ nghĩa xã hội không thể tách rời thắng lợi của cuộc đấu tranh trừ bỏ
chủ nghĩa cá nhân”(11). Vì thế, để xứng đáng với vai trò tiền phong, mỗi cán
bộ, đảng viên không chỉ phải nhận thức sâu sắc về việc kiên định con đường đi
lên chủ nghĩa xã hội, phải thường xuyên rèn luyện đạo đức cách mạng, thực hiện
nghiêm các nguyên tắc xây dựng một Đảng Mácxít - Lêninnít, mà còn phải chú
trọng phòng, chống và đấu tranh tiêu diệt chủ nghĩa cá nhân từ sớm, từ xa để
phụng sự Tổ quốc và phục vụ nhân dân với tinh thần tận tụy, không tư, không
lợi.
Thực tế công tác xây dựng
và chỉnh đốn Đảng 94 năm qua cũng cho thấy, chủ nghĩa cá nhân chính là sự biểu
hiện tập trung nhất, rõ nét nhất, cụ thể nhất sự suy thoái về tư tưởng chính
trị, đạo đức, lối sống, “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” trong mỗi con người,
trong từng tổ chức. Chừng nào “vi trùng” chủ nghĩa cá nhân còn tiềm ẩn trong
mỗi địa phương, cơ quan, đơn vị; trong mỗi cán bộ, đảng viên, nhất là đội ngũ
cán bộ lãnh đạo, quản lý, người đứng đầu, thì chừng đó còn đe dọa sự tồn vong
của Đảng và chế độ, còn gây bức xúc trong dư luận xã hội, làm xói mòn lòng tin
yêu của nhân dân với Đảng và chế độ. Vì thế, trong mỗi cấp ủy, tổ chức cơ sở
Đảng, chính quyền và trong mỗi cán bộ, đảng viên, chủ nghĩa cá nhân không chỉ
là nguyên nhân sâu sa của những biểu hiện mất dân chủ, bè cánh, địa phương chủ
nghĩa, hẹp hòi, ích kỷ, chia rẽ nội bộ, gây mất đoàn kết, làm suy yếu sức mạnh
của từng tập thể, mà còn là những trở lực đối với sự toàn tâm, toàn ý phấn đấu
cho sự nghiệp cách mạng của những cán bộ, đảng viên chân chính. Cho nên, nhìn
từ chiều cạnh nào cũng thấy chủ nghĩa cá nhân là một trong những nguy cơ lớn đe
dọa uy tín, danh dự, vị thế cầm quyền/lãnh đạo hệ thống chính trị và vai trò
tiền phong của Đảng; không chỉ ảnh hưởng tới Đảng, từng cán bộ, đảng viên, mà
còn ảnh hưởng tới sự phát triển bền vững của quốc gia, dân tộc trên hành trình
kiên định mục tiêu độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội.
Từ những hệ lụy “do cá nhân chủ nghĩa mà phạm nhiều sai lầm khuyết điểm” và nhìn vào thực tế những cán bộ, đảng viên vì sa vào chủ nghĩa cá nhân mà vi phạm Điều lệ Đảng, kỷ luật Đảng, vi phạm pháp luật đã, đang bị xử lý nghiêm minh, có thể thấy không phải ngẫu nhiên 55 năm trước đây trong tác phẩm “Nâng cao đạo đức cách mạng, quét sạch chủ nghĩa cá nhân” viết dịp kỷ niệm thành lập Đảng mùa Xuân năm 1969, Chủ tịch Hồ Chí Minh lại chỉ rõ yêu cầu: “Phải kiên quyết quét sạch chủ nghĩa cá nhân, nâng cao đạo đức cách mạng, bồi dưỡng tư tưởng tập thể, tinh thần đoàn kết, tính tổ chức và tính kỷ luật”(12) trong toàn Đảng và trong đội ngũ cán bộ, đảng viên.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét