Thứ Bảy, 19 tháng 9, 2026

VẤN ĐỀ XÃ HỘI QUAN TÂM: CON EM CHÚNG TA ĐANG HỌC “NGỮ VĂN” TỪ NHỮNG TÁC GIẢ NHƯ THẾ NÀO???

     Dạy văn, suy cho cùng, là dạy người. Văn học không chỉ nuôi dưỡng tâm hồn, cảm thụ cái đẹp, mà còn góp phần hình thành nhân cách, bồi đắp tình yêu quê hương, đất nước và ý thức trách nhiệm với cộng đồng.

Bởi vậy, một tác phẩm được đưa vào sách giáo khoa không còn đơn thuần là một sản phẩm văn chương, mà trở thành một giá trị giáo dục được trao vào tay thế hệ tương lai. Và nhìn vào một số tác phẩm đang hiện diện trong sách giáo khoa thời gian qua, không khỏi khiến người ta phải đặt câu hỏi: Con em chúng ta đang học Ngữ văn từ những tác giả như thế nào?

Và câu chuyện về tác giả bài thơ “Bắt nạt” đang gây bức xúc thời gian qua lại một lần nữa khiến câu hỏi ấy trở nên nóng bỏng và cần một lời giải hơn bao giờ hết.

Mấy ngày nay, câu chuyện về bài thơ “Bắt nạt” lại xôn xao trên các diễn đàn mạng xã hội. Về việc bài thơ ấy hay dở thế nào thôi khỏi bàn nhé, bởi đọc vào thì ai cũng thấy rồi, tôi cũng vào trang FB cá nhân tác giả, đọc xem hắn ta đang viết gì, nghĩ gì và đối thoại với những người không đồng tình với bài thơ của hắn ra sao. Đọc những dòng trạng thái, lướt qua những câu trả lời dưới phần bình luận, thú thật, đập vào mắt mình là hình ảnh của một con người vô cùng tầm thường, mang nặng tính ái kỷ, lúc nào cũng tự đề cao bản thân đến mức ngạo mạn.

Một kẻ có phông văn hóa thấp, văn hóa giao tiếp và ứng xử cực kỳ kém cỏi, luôn giữ thái độ trịch thượng, bề trên. Ở đó, người ta bắt gặp những ngôn từ chợ búa, miệt thị thô lỗ khi hắn ta gọi những ai dám chê bai tác phẩm của mình là lũ "a dua", "bọn đần độn", "đọc hiểu kém", "láo như nồi thất học", thậm chí trịch thượng thách thức cả cộng đồng bằng câu nói cửa miệng "thử làm xem, thách cả họ nhà mày".

Nhưng dừng lại ở đó thì vẫn chưa đủ để thấy hết mức độ bất thường của con người này. Bắt đầu xuất hiện những luồng thông tin trên mạng xã hội liên quan đến thái độ chính trị đầy vấn đề và góc khuất tư tưởng của nhân vật. Cảm thấy có điều gì đó cần phải làm sáng tỏ, mình quyết định lội ngược dòng thời gian để kiểm chứng tận gốc trước khi đặt bút viết những dòng này.

Và càng lội về quá khứ, bức tranh về nhân vật ấy càng hiện lên rõ mồn một với một chuỗi những phát ngôn ngông cuồng, xấc xược, mang tư tưởng lệch lạc. Hóa ra, câu chuyện của Nguyễn Thế Hoàng Linh chưa bao giờ chỉ dừng lại ở một bài thơ ngô nghê trong sách giáo khoa. Đằng sau cái tên đó là một cá nhân từng không ít lần công khai đăng tải những bài viết công kích trực diện hệ thống chính trị và chủ quyền quốc gia.

Hắn ta từng viết tút công khai châm biếm Quốc hội - cơ quan lập pháp cao nhất của Việt Nam “họp như lảng tránh…toàn bọn dối gian”!??? Đến cao điểm năm 2018 xung quanh Dự thảo Luật Đặc khu, bản chất xuyên tạc càng lộ rõ khi hắn ta rêu rao rằng những người đứng đầu Chính phủ đang "nóng lòng dâng 3 hòn đảo quan trọng làm đặc khu cho nhà đầu tư nước ngoài trong 99 năm mà ứng cử viên tiềm năng nhất là TQ".

Không dừng lại ở đó, hắn ta còn dùng những từ ngữ bẩn thỉu để thóa mạ bộ máy quản lý, cho rằng "với những thứ sai trái ngang nhiên như BOT…chúng ta thừa hiểu chính phủ… vừa tham, vừa hèn, vừa bẩn thế nào", hay thậm chí quy chụp trơ trẽn rằng "điều khó khăn lớn nhất hiện tại của người Việt Nam là sinh tồn với một chính phủ hạ đẳng sẵn sàng bán nước như vậy" và "nếu không có sức ép bên ngoài từ Mỹ, từ Trung Quốc, từ viện trợ của Nhật, Đức…chính phủ còn lộng hành hơn nhiều". 

Trong các bài viết về ngoại giao, tay trái thì viết tút bài bác Trung Quốc, nhưng tay phải hắn ta đã kịp đưa ra luận điệu phi lý cho rằng Việt Nam phải nhờ Mỹ bảo kê, đưa tàu chiến quanh biển Đông, thậm chí nên “cho Mỹ thuê các đặc khu này làm một lớp lá chắn bảo kê ". Đỉnh điểm của sự ngạo mạn lố bịch là khi hắn ta viết những lời nhắn gửi với giọng điệu bề trên đối với nhà lãnh đạo nước ngoài rằng "và điều anh muốn nói với Tập Cận B là anh với chú đều là cao thủ thế giới... Anh vẫn chưa nỡ ghi thơ mắng chú nên chú đừng để anh phải làm như vậy. Anh cảm ơn"!??

Nếu hắn ngạo mạn, phát ngôn ngông cuồng như vậy, thì đây đơn thuần là vấn đề của cơ quan chức năng xác minh, xử lý, nhưng điều đáng nói hơn là bài thơ "Bắt nạt" của hắn lại chễm chệ nằm trong sách giáo khoa Ngữ văn lớp 6 (Tập 1).

Đặt sự việc này vào bức tranh rộng hơn của đời sống văn học, nghệ thuật và giáo dục, dư luận càng có lý do để đặt câu hỏi về bộ lọc trong lựa chọn, biên soạn và thẩm định ngữ liệu sách giáo khoa của cơ quan có thẩm quyền.

Và "Bắt nạt" không phải trường hợp cá biệt.

Vẫn còn đó “Đường vào trung tâm vũ trụ” (trích Thiên Mã) của Hà Thủy Nguyên - kẻ đã có những bài viết, bài nói có dấu hiệu xuyên tạc, xúc phạm vô văn hóa đối với Chủ tịch Hồ Chí Minh, thường xuyên giao du với số cơ hội, trở cờ như Nguyễn Q.A, Nguyên N, Chu H mà không ít lần VTV, ANTV đã đưa lên bản tin và gạch mặt; vẫn còn đó truyện ngắn Bí ẩn của làn nước của Bảo Ninh - người từng vấp phải nhiều tranh luận về cách nhìn chiến tranh, lịch sử và người lính; vẫn còn đó bài thơ "Tiếng vọng" của Nguyễn Quang Thiều - người đã bị Ủy ban Kiểm tra Trung ương xem xét vi phạm và kỷ luật cách chức tất cả các chức vụ trong Đảng liên quan đến những sai phạm nghiêm trọng tại Nhà xuất bản Hội Nhà văn trong vụ phát hành ấn phẩm tai tiếng Chuyện với Thanh (mà tác giả của nó là Nguyễn Thành Nam đã bị khởi tố về tội xâm phạm an ninh quốc gia).

Nghiêm trọng hơn, dư luận thời gian qua cũng đặt ra không ít nghi vấn và bức xúc vì trong các vị trí chủ biên, ban biên soạn chương trình sách giáo khoa lại xuất hiện những cái tên được cho là nằm trong “Nhóm 72” từng có kiến nghị đòi “đa nguyên, đa đảng, xóa bỏ Điều 4 Hiến pháp”.

Rõ ràng đây không phải những hiện tượng đơn lẻ. Đặc biệt trong bối cảnh giáo dục luôn là mũi tấn công hàng đầu trong chiến lược "diễn biến hòa bình" hòng làm phai nhạt lý tưởng thế hệ trẻ, tạo nguồn cho các cuộc "cách mạng màu", bạo loạn và lật đổ, dư luận hoàn toàn có quyền đặt ra những dấu hỏi lớn: Phải chăng cơ quan thẩm định đã thiếu đi sự nhạy bén chính trị tối thiểu, hay đằng sau đó còn có những toan tính, động cơ gì trong khâu tuyển chọn ngữ liệu?

Sinh thời, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã căn dặn: “Văn hóa soi đường cho quốc dân đi". Tại Hội nghị Văn hóa toàn quốc năm 2021, cố Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng tiếp tục nhấn mạnh vai trò đặc biệt quan trọng của văn hóa đối với sự trường tồn của dân tộc. Và rất đáng chú ý, mới đây, tại buổi làm việc về kết quả một năm thực hiện Nghị quyết 71-NQ/TW mới đây, Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm yêu cầu rà soát, hoàn thiện sách giáo khoa và học liệu; kịp thời điều chỉnh những nội dung bất cập, nhất là ở các môn học trực tiếp góp phần hình thành nhân cách, lòng yêu nước, ý thức trách nhiệm xã hội và khát vọng cống hiến, trong đó có Tiếng Việt, Ngữ văn.

Thế nhưng, nhìn lại những gì đang diễn ra, dư luận không khỏi bàng hoàng đặt câu hỏi: Bộ Giáo dục và Đào tạo đã tiếp thu những chỉ đạo sâu sắc ấy như thế nào trong công tác biên soạn và thẩm định? Làm sao có thể vun đắp lòng yêu nước, xây dựng nhân sinh quan và tư tưởng tốt đẹp cho thế hệ trẻ, nếu như trong những trang sách giáo khoa chính thống vẫn dung dưỡng tác phẩm của những người có nhân cách lệch lạc, tư tưởng bất mãn với chế độ?

Văn chương có thể đa dạng. Nghệ thuật có thể khác biệt. Nhưng giáo dục thì không thể vô nguyên tắc. Học chữ phải đi cùng học làm người, học yêu Tổ quốc. Sách giáo khoa không phải là bãi rác để dung túng cho những sản phẩm kém chất lượng và càng không thể là nơi dung dưỡng mầm mống tư tưởng phản trắc, bất mãn. Hệ lụy của sự buông lỏng này sẽ vô cùng nguy hại nếu chúng ta tiếp tục để tâm hồn thế hệ tương lai rơi vào những “bộ lọc” lỏng lẻo và thiếu trách nhiệm.

Đã đến lúc cần một câu trả lời nghiêm túc, minh bạch từ những cơ quan có trách nhiệm. Văn chương chân chính luôn cần sự khiêm nhường, và sự tôn trọng nhân dân, tôn trọng đất nước chính là thước đo phẩm giá bền vững nhất của người cầm bút. Sách giáo khoa của quốc gia cần phải được làm sạch từ gốc, bắt đầu từ một bộ lọc thật sự khắt khe, công tâm và vì sự trường tồn của Tổ quốc!
#QV-ST!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét