Thứ Bảy, 19 tháng 9, 2026

VẤN ĐỀ XÃ HỘI QUAN TÂM: VĂN CHƯƠNG CÓ THỂ SÁNG TẠO, HƯ CẤU, VỊ NGHỆ THUẬT NHƯNG NHẤT ĐỊNH KHÔNG ĐƯỢC XUYÊN TẠC, LỆCH LẠC!

     Những ngày gần đây, dư luận xôn xao, ý kiến trái chiều về tác phẩm Nỗi buồn chiến tranh của tác giả Bảo Ninh được vinh danh trong lễ công bố bình chọn 50 tác phẩm văn học, nghệ thuật biểu diễn Việt Nam tiêu biểu, xuất sắc sau ngày đất nước thống nhất.

Theo Nhà thơ Trần Đăng Khoa - thành viên Hội đồng chung khảo bình chọn 50 tác phẩm tiêu biểu sau thống nhất - đánh giá Nỗi buồn chiến tranh là cuốn sách hay. Ông cho rằng không phải ngẫu nhiên mà thế giới chọn tác phẩm này để dịch ra hàng chục thứ tiếng và phát hành trên nhiều quốc gia. Đồng quan điểm, TS. Hà Thanh Vân, Trung tâm Xúc tiến Văn hóa Nghệ thuật Việt Nam cũng khẳng định tác phẩm xứng đáng được vinh danh vì nó góp phần mở rộng biên độ tự do sáng tạo văn chương từ thời kỳ đổi mới. Nỗi buồn chiến tranh được ghi nhận không chỉ vì hay, mà bởi nó mở ra một cách nhìn khác, can đảm nói về những điều khó nói và can đảm đặt bi kịch con người ở trung tâm của cuộc chiến tranh. Xin có đôi lời như sau: 

Thứ nhất, bình diện văn học thuần túy, mỗi tác giả có quan điểm nghệ thuật khác nhau. Đó là điều hoàn toàn bình thường nếu nó không lệnh chuẩn, không phiến diện, không trái với luân lý và chuẩn mực xã hội. Trước cách mạng tháng Tám 1945, Nhất Linh, Hoàng Đạo...theo đuổi thứ nghệ thuật vị nghệ thuật; Nam cao và nhiều nhà văn lựa chọn đồng hành cùng dân tộc khi lựa chọn nghệ thuật vị nhân sinh. Với tư tưởng, Nghệ thuật không phải là ánh trăng lừa dối, không nên là ánh trăng lừa dối. Nghệ thuật chỉ có thể là tiếng đau khổ kia thoát ra từ những kiếp lầm than. 

Nói thế để làm rõ về khía cạnh văn chương, nghệ thuật thì sự lựa chọn của mỗi tác giả, phản ánh tư tưởng, quan điểm của họ. Văn là người và tác phẩm văn học phản ánh tư tưởng, quan điểm và thế giới quan, nhân sinh quan của người tạo ra nó. Bảo Ninh viết "Nỗi buồn chiến tranh" dưới dạng hồi ký. Lời tự sự của người từng đi qua mưa bom bão đạn. Tuy nhiên tác phẩm này có rất nhiều vấn đề không thể chấp nhận được. Tác phẩm với ngôn từ dung tục chẳng khác nào truyện người lớn. Và khó hiểu hơn nó lại được đưa vào trong chương trình giảng dạy trung học phổ thông. Những đứa trẻ, mầm non tương lai của dân tộc sẽ cảm nhận thế nào về tác phẩm đầy mùi xác thịt. Rồi những tờ giấy trắng sẽ bị vấy bẩn bởi những vết mực bẩn thỉu mang tên "Nỗi buồn chiến tranh".

Thứ hai, Nỗi buồn chiến tranh xuyên tạc hình ảnh của anh Bộ đội cụ Hồ, những người con ưu tú của tổ quốc đã 20 năm trường xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước. Nếu những người lính đều ra trận với tâm thế sợ hãi, cúi đầu như Bảo Ninh miêu tả trong tác phẩm thì liệu người Việt Nam có đánh bại đế quốc Mỹ và chư hầu, tay sai bán nước ngụy Sài Gòn để thu non sông về một mối, hoà bình, độc lập, dân chủ và giàu mạnh như hôm nay? Sáng tạo không đồng nghĩa với xuyên tạc lịch sử, bôi nhọ Quân đội Nhân dân Việt Nam anh hùng!

Thứ ba, nhà văn Bảo Ninh luôn cho rằng, cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước của dân tộc ta từ năm 1954 - 1975 là “cuộc nội chiến". Luận điệu không khác gì những kẻ lưu vong, thất trận gọi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước thần thánh của dân tộc ta là chiến tranh Việt Nam. Thật không thể chấp nhận được!

Muốn biết cuộc chiến có phải là nội chiến hay chiến tranh vệ quốc thì trước hết cần phải chiết tự cụm từ "nội chiến". Nội chiến tức là khi mâu thuẫn đối kháng, không thể điều hoà giữa các phe phái trong cùng một nước, các bên tiến hành chiến tranh chống lại nhau. Ví như cuộc chiến Trịnh - Nguyễn phân tranh hay cuộc nội chiến Nam - Bắc Hoa Kỳ là ví dụ điển hình của nội chiến. Cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước của dân tộc ta (1954-1975) là cuộc chiến giữa một bên là nhân dân Việt Nam, dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam và một bên là đế quốc Mỹ, quân đội chư hầu như Hàn Quốc, Thái Lan, Philippines, Úc…và tay sai bán nước ngụy Sài Gòn. Đây không phải là một cuộc nội chiến vì kẻ nắm thực quyền và quyết định mọi việc của phe địch là đế quốc Mỹ, ngụy Sài Gòn chỉ do Mỹ dựng lên, làm tay sai để hợp thức hóa mưu đồ biến miền Nam Việt Nam thành thuộc địa kiểu mới.
 
Mỹ mang quân đội trực tiếp xâm lược, từ vũ khí cho đến mọi thứ đều do một tay Mỹ chu cấp, nuôi dưỡng bọn Việt gian, phản quốc để chống lại đất nước. Trong giai đoạn đỉnh quân số của Quân đội Mỹ triển khai ở chiến trường miền Nam Việt Nam lên đến 541.933 quân, nhằm phục vụ cho chiến lược Chiến tranh Cục bộ mà Lầu Năm Góc kỳ vọng sẽ giúp họ chiến thắng. Người Mỹ mang quân đi giết người Việt Nam và bị người giết, mất hơn 58.000 nhân mạng, hơn 303.000 người thành tàn tật, phế nhân và 1000 tỷ USD (thời giá 2010)…Vậy đây nhất quyết không phải là cuộc nội chiến!

Nói thế để hiểu rằng, từ 1954 - 1975, Mỹ mới là người quyết định chứ không phải là ngụy. Điều đó đã được minh chứng qua câu nói của ông Nguyễn Cao Kỳ: “Việt Cộng gọi chúng tôi là những con rối, những con bù nhìn của người Mỹ. Nhưng rồi chính nhân dân Mỹ cũng gọi chúng tôi là những con bù nhìn của người Mỹ, chứ không phải là lãnh tụ chân chính của nhân dân Việt Nam”.

Đùng ngụy biện rằng "Nỗi buồn chiến tranh" là sáng tạo, là sáng tạo. Sáng tạo không có nghĩa là xuyên tạc, lệch lạc về tư tưởng chính trị văn thoát li khỏi đời sống xã hội. Trên đời này chẳng có thứ văn chương nào có thể thoát ly khỏi yếu tố xã hội, đời sống con người vì như thế thì văn chương chẳng khác nào thứ hư không. Do đó văn chương luôn gắn với chính trị, đó mới đích thực là văn chương. Đó mới là nghệ thuật vị nhân sinh, phản ánh hơi thở của thời đại, tiếng lòng của non sông đất nước, của nhân dân.

Nỗi buồn chiến tranh đã chết yểu ở Việt Nam mấy mươi năm và bỗng dưng sống lại và được vinh danh, đưa vào chương trình giảng dạy theo cách không ai có thể ngờ. Đây chính là nỗi lo của nhân dân Việt Nam. Trước đó, phong trào xét lại lịch sử rộ như nấm sau mưa và bây giờ là tác phẩm nghệ thuật lệch lạc, xuyên tạc lại được vinh danh, khiến những người quan tâm vận mệnh dân tộc không khỏi lo lắng.
  
Nhìn lại bài học Liên Xô trước đây để thấy xét lại, xuyên tạc lịch sử hiểm nguy thế nào. Từ năm 1986 đến 1988, một loạt cán bộ chủ chốt của các tờ báo có ảnh hưởng lớn tại Liên Xô được thay thế bởi những người ủng hộ chủ trương “Tây hóa” của Gorbachev, từ đó các tờ báo này đã khuynh đảo dư luận, làm cho nhiều người dân ảo tưởng vào phương Tây và như thế “cả đàn sói đã chồm lên cắn vào lịch sử/ cào chiến công, xé xác những anh hùng”. Hàng loạt tướng lĩnh và đảng viên lão thành đều bị cho nghỉ hưu để nhường cho “lớp trẻ cấp tiến”, kinh tế chậm đổi mới, các vấn đề nội tại phát sinh cấp số nhân và ngày càng gay gắt…trào lưu xét lại lịch sử, xem nhẹ lịch sử và chiến công của các anh hùng Xô Viết, ca ngợi cái gọi là "dân chủ, văn minh phương Tây" đạt đến cao trào.

Điều gì đến đã phải đến, công lao mà Lê Nin và các thế hệ đảng viên Đảng Cộng sản Liên Xô trong phút chóc đã chìm xuống biển sâu! Đó là nỗi đau đoạn trường của những người Cộng sản trên phạm vi toàn thế giới, trong đó có Việt Nam chúng ta. Lãnh tụ vĩ đại của chủ nghĩa Cộng Sản, Lê Nin đã từng cảnh báo “không có kẻ thù nào, dù chúng hùng mạnh và hung hãn nhất có thể đánh bại được chủ nghĩa Cộng sản, ngoại trừ những người Cộng sản tự tiêu diệt chính họ, bằng những lỗi lầm không kịp khắc phục”. Tiếc thay, ngay trên quê hương của Lê Nin vĩ đại, hòn đá tảng của chủ nghĩa Xã hội lại sụp đổ một cách nhanh chóng vì những nguyên nhân nội tại là chủ yếu mà trước đó Lê Nin đã cảnh báo.

Việt Nam nên lấy tấm gương tày liếp của Liên Xô để đánh bại những Yakolev mới. Xuyên lịch sử, sớm muộn cũng phải trả giá đắt, là cơ hội để các thế lực thù địch xuyên tạc, xét lại. Sớm muộn thì lịch sử Việt Nam thời đại Hồ Chí Minh sẽ bị đám Việt gian bắt tay với ngoại bang bôi nhọ, hạ bệ. Mong những người, những cơ quan có trách nhiệm hãy lên tiếng, không để tiểu nhân đắc chí và "Nỗi buồn chiến tranh" cần được khai tử./.
#QV-ST!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét