Nhân việc điểm nhóm truyền giáo Phục Hưng bị khởi tố, các thế lực thù địch đã ngay lập tức vin vào việc này để chống phá với luận điệu cho rằng Đảng và Nhà nước Việt Nam chỉ ưu ái Phật giáo và kỳ thị các tôn giáo khác. Không thể phủ nhận rằng từ khi du nhập vào Việt Nam và gắn bó với quá trình phát triển của dân tộc, Phật giáo Việt Nam đã có công lao to lớn đối với đất nước và dân tộc và luôn đồng hành cùng dân tộc. Thế nhưng, để xây dựng và bảo vệ Tổ quốc Việt Nam là cả sự hy sinh của các thế hệ người Việt Nam, trong đó có đồng bào của tất cả các tôn giáo khác trên lãnh thổ Việt Nam. Vì vậy, Đảng và Nhà nước Việt Nam trong chủ trương và chính sách luôn luôn nhất quán quan điểm tôn trọng quyền tự do tín ngưỡng của công dân và tôn trọng tất cả các tôn giáo cũng như tạo điều kiện thuận lợi để các tôn giáo hoạt động và phát triển.
Đảng Cộng sản Việt Nam là tổ chức chính trị, lãnh đạo
Nhà nước và xã hội được Hiến pháp nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam hiến
định. Trong xã hội Việt Nam có rất nhiều dân tộc, tôn giáo. Vì vậy, vai trò của
Đảng là lãnh đạo Nhà nước và các cơ quan trong hệ thống chính trị thể chế hóa,
cụ thể hóa đường lối của Đảng thành Hiến pháp, pháp luật, các chính sách của
Nhà nước, trong đó có vấn đề về tôn giáo. Đảng Cộng sản Việt Nam luôn khẳng
định quan điểm về tín ngưỡng, tôn giáo là nhu cầu tinh thần của một bộ phận
nhân dân. Đảng và Nhà nước tôn trọng quyền tự do tín ngưỡng và không tín ngưỡng
của nhân dân, thực hiện bình đẳng, đoàn kết lương giáo và giữa các tôn giáo.
Khắc phục mọi thái độ hẹp hòi, thành kiến, phân biệt đối xử với đồng bào có
đạo, chống những hành động vi phạm tự do tín ngưỡng; đồng thời nghiêm cấm và
ngăn chặn mọi hành vi lợi dụng tôn giáo phá hoại độc lập và đoàn kết dân tộc,
chống phá chủ nghĩa xã hội, ngăn cản tín đồ làm nghĩa vụ công dân”.
Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XII, Đảng Cộng sản
Việt Nam một lần nữa đã khẳng định: “Phát huy những giá trị văn hóa, đạo đức
tốt đẹp của các tôn giáo. Quan tâm và tạo điều kiện cho các tổ chức tôn giáo
sinh hoạt theo hiến chương, điều lệ của tổ chức tôn giáo đã được Nhà nước công
nhận, theo quy định của pháp luật, đóng góp tích cực vào sự nghiệp xây dựng và
bảo vệ đất nước. Đồng thời chủ động phòng ngừa, kiên quyết đấu tranh với những
hành vi lợi dụng tín ngưỡng, tôn giáo để chia rẽ, phá hoại khối đại đoàn kết
dân tộc hoặc những hoạt động tín ngưỡng, tôn giáo trái quy định của pháp luật”.
Đến Đại hội lần thứ XIII của Đảng, quan điểm này là nhất quán và làm rõ hơn khi
khẳng định: “Vận động, đoàn kết, tập hợp các tổ chức tôn giáo, chức sắc, tín đồ
sống tốt đời đẹp đạo, đóng góp tích cực cho công cuộc xây dựng và bảo vệ Tổ
quốc. Bảo đảm cho các tổ chức tôn giáo hoạt động theo quy định pháp luật và
hiến chương, điều lệ được Nhà nước công nhận. Phát huy những giá trị văn hoá,
đạo đức tốt đẹp và các nguồn lực của các tôn giáo cho sự nghiệp phát triển đất
nước”. Ngoài ra, Văn kiện Đại hội XIII của Đảng cũng khẳng định luôn cảnh giác,
đấu tranh với các âm mưu lợi dụng tôn giáo để chống phá Đảng, Nhà nước, phá
hoại khối đại đoàn kết toàn dân tộc: “Kiên quyết đấu tranh, xử lý nghiêm minh
những đối tượng lợi dụng tôn giáo chống phá Đảng, Nhà nước; chế độ xã hội chủ
nghĩa; chia rẽ, phá hoại đoàn kết tôn giáo và khối đại đoàn kết toàn dân tộc”. Nhà
nước Việt Nam đã nhiều lần công bố trước thế giới về quan điểm, chính sách về
tín ngưỡng, tôn giáo của mình. Hiến pháp năm 2013 tiếp tục khẳng định quan điểm
nhất quán của Đảng và Nhà nước Việt Nam trong việc tôn trọng, bảo đảm các quyền
con người, quyền công dân, trong đó có quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo: “1.
Mọi người có quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo, theo hoặc không theo một tôn
giáo nào. Các tôn giáo bình đẳng trước pháp luật. 2. Nhà nước tôn trọng và bảo
hộ quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo. 3. Không ai được xâm phạm tự do tín
ngưỡng, tôn giáo hoặc lợi dụng tín ngưỡng, tôn giáo để vi phạm pháp luật”. Luật
Tín ngưỡng, tôn giáo khẳng định: Nhà nước tôn trọng và bảo hộ quyền tự do tín
ngưỡng, tôn giáo của mọi người; bảo đảm để các tôn giáo bình đẳng trước pháp
luật… cấm phân biệt đối xử, kỳ thị vì lý do tín ngưỡng tôn giáo. Hành vi bị
nghiêm cấm: cấm phân biệt đối xử, kỳ thị vì lý do tín ngưỡng, tôn giáo; ép buộc
hoặc cản trở người khác theo hoặc không theo tín ngưỡng, tôn giáo; xúc phạm tín
ngưỡng, tôn giáo của người khác; lợi dụng hoạt động tín ngưỡng, tôn giáo
để trục lợi; các hoạt động tín ngưỡng, tôn giáo xâm phạm quốc phòng, an ninh,
chủ quyền quốc gia, trật tự, an toàn công cộng, môi trường, xâm hại đạo đức
xã hội, sức khỏe, tính mạng, nhân phẩm, danh dự, tài sản của người
khác, cản trở việc thực hiện quyền và nghĩa vụ công dân… Về quy định
điều kiện thời gian để công nhận tổ chức tôn giáo: tổ chức tôn giáo hoạt động
ổn định, liên tục từ đủ 5 năm trở lên kể từ ngày được cấp chứng nhận đăng ký
hoạt động tôn giáo sẽ được công nhận. Luật Tín ngưỡng, tôn giáo khẳng định việc
bảo đảm quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo của mọi người: Nhà nước tôn trọng và
bảo hộ quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo của mọi người; bảo đảm để các tôn giáo
bình đẳng trước pháp luật; nhà nước tôn trọng, bảo vệ giá trị văn hóa, đạo đức
tốt đẹp của tín ngưỡng, tôn giáo, truyền thống thờ cúng tổ tiên, tôn vinh những
người có công với nước, với cộng đồng đáp ứng nhu cầu tinh thần của nhân dân; Nhà
nước bảo hộ cơ sở tín ngưỡng, cơ sở tôn giáo và tài sản hợp pháp của cơ sở
tín ngưỡng và các tổ chức tôn giáo.
Thực tế, ở Việt Nam hiện nay tất cả các tôn giáo đều
bình đẳng trước pháp luật, không một tôn giáo nào hoạt động đúng pháp luật mà
bị ngăn cấm. Nhiều ngày lễ trọng của nhiều tôn giáo đã trở thành ngày lễ chung
của cộng đồng. Mọi người dân Việt Nam đều có quyền theo hoặc không theo một tôn
giáo nào. Quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo của nhân dân luôn được Nhà nước Việt
Nam tôn trọng và đảm bảo. Ở Việt Nam ngày càng có thêm nhiều tổ chức tôn giáo
được công nhận và hoạt động. Số lượng các tín đồ tôn giáo tăng nhanh. Theo số
liệu cuộc Tổng điều tra Dân số và Nhà ở Việt Nam năm 2019 thì cả nước có hơn
13,162 triệu người xác nhận theo một trong những tôn giáo được đăng ký chính
thức. Tuy nhiên, đây chỉ là con số mà người dân tự khai, con số trong thực tế
lớn hơn rất nhiều. Năm tôn giáo lớn nhất là Phật giáo, Công giáo, Hòa Hảo, Tin
Lành và Cao Đài. Ngoài ra còn rất nhiều người Việt Nam có tín ngưỡng khác. Tất
cả các tôn giáo được Nhà nước cấp phép và hoạt động đúng pháp luật đều được tạo
điều kiện sinh hoạt tôn giáo, truyền đạo, in ấn, phát hành kinh sách, đào tạo -
giáo dục...
Sử dụng chiêu bài lợi dụng tôn giáo để chống phá khối
đại đoàn kết toàn dân tộc nhằm gây mất ổn định chính trị - xã hội Việt Nam là
chiêu bài không mới. Tuy nhiên, khác với trước đây, các thế lực chống đối cho
rằng cộng sản không dung hợp với tôn giáo (sic), thì hiện nay họ lại sử dụng
một chiêu bài khác, cho rằng Đảng và Nhà nước Việt Nam ưu ái Phật giáo nhưng kỳ
thị các tôn giáo khác(!?). Cho rằng Việt Nam ưu ái Phật giáo và kỳ thị tôn giáo
khác là chiêu bài thâm độc nhằm gây hận thù, chia rẽ giữa các tôn giáo và chia
rẽ khối đại đoàn kết toàn dân tộc. Cả lý luận và thực tiễn đều chứng minh rằng
ở Việt Nam không có cái gọi là ưu ái tôn giáo này mà kỳ thị và gây khó khăn cho
tôn giáo kia và ngược lại. Chúng ta có thể khẳng định rằng, chưa bao giờ đời
sống tôn giáo ở Việt Nam được bảo đảm, tôn trọng và sôi động như hiện nay.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét