Căng thẳng giữa Nga và Ukraine không phải đến thời điểm hiện tại mới phát sinh. Những mâu thuẫn đã âm ỉ từ lâu, việc xung đột diễn ra là điều có thể đoán trước. Vậy nhưng vì nhiều lý do, không loại trừ những mưu đồ từ bên thứ ba, đã đẩy căng thẳng lên đến đỉnh điểm.
Quay ngược
lịch sử, vào đầu những năm 90 của thế kỷ XX, sau khi Liên Xô tan rã, Ukraine
được thành lập. Đây là quốc gia lớn thứ ba trong số 15 quốc gia kế thừa của
Liên Xô (sau Nga và Kazakhstan); Xét về mặt dân số, kinh tế và quân sự, Ukraine
là quốc gia lớn thứ 2 sau Nga. Dưới thời Liên Xô, Ukraine là khu vực có nền sản
xuất công nghiệp phát triển và giàu có. Sau Hội nghị Belaveskaia Pusha vào
tháng 12/1993, Ukraine được “thừa kế” một lực lượng quân đội cực mạnh từ Liên
Xô gồm 3 quân khu thuộc tuyến chiến lược thứ hai, 3 tập đoàn quân không quân,
cùng với cả kho vũ hạt nhân chiến lược lớn thứ 3 thế giới với hơn 1000 đầu đạn
hạt nhân. Đồng thời, quốc gia này cũng thừa hưởng một phần lớn lĩnh vực công
nghiệp quốc phòng Liên Xô và cả công nghệ dân dụng của nó.
Đáng lẽ với
xuất phát điểm như trên, Ukraine phải phát triển nhanh chóng, hùng mạnh và có
vị thế quan trọng trên thấy giới. Vậy nhưng không. Sau hơn 30 năm, Ukraine
không những không lớn mạnh mà có phần thụt lùi. Trong cuộc xung đột với Nga,
Tổng thống Ukraine đã thốt lên: “Chúng ta bị bỏ lại một mình”. Trong khi đó,
Đại sứ của Ukraine tại Vương quốc Anh Vadym Prystaiko cũng phát biểu: “Ukraine
hiện đã không còn đủ thiết bị quân sự để tự vệ”.Dĩ nhiên, điều này có nhiều
nguyên nhân chủ quan và khách quan dẫn đến. Tuy nhiên, một trong những nguyên
nhân dẫn đến “thảm kịch” hiện nay là do bản thân Ukraine đã đánh mất chính
mình.
Sau khi Liên
Xô tan rã, Ukraine ngày càng “trôi dạt” về phía Mỹ và các nước phương Tây. Thay
vì phát triển kinh tế, xã hội, họ lại chạy theo chủ nghĩa xét lại, có những
hành động chống cộng một cách cực đoan. Tháng 5/2015, Tổng thống nước này đã ký
phê chuẩn các dự luật “phi Xô viết hóa” và “phi cộng sản hóa”, rũ bỏ một cách
sạch trơn lịch sử của dân tộc mình. Sau đó là hàng loạt hành động “phủ nhận
chính mình”, nhiều kẻ đã kéo đổ tượng của Lênin và các lãnh tụ Liên Xô. “Bả dân
chủ” đã đánh gục Ukraine. Với các cuộc “cách mạng màu”, những người thân phương
Tây đã giành được quyền lãnh đạo đất nước này. Hệ quả là ngay trong nội bộ
Ukraine đã phát sinh bất đồng. Donetsk và Lugansk đã tuyên bố độc lập và thành
lập Nhà nước Cộng hoà riêng.
Thay vì tự
lực, tự cường, tự đi trên đôi chân của chính mình thì Ukraine lại chạy theo các
nước phương Tây với mong muốn nhận được sự giúp đỡ khi “đối đầu” với Nga. Họ
luôn trông chờ vào những lời hứa hẹn, sự giúp đỡ của bên ngoài vậy nhưng lại
quên rằng nguyên tắc bất di bất dịch trong quan hệ quốc tế là có qua – có lại.
Nói thẳng, nếu thời điểm hiện tại, Ukraine có nhận được sự giúp đỡ từ bên ngoài
thì cái giá mà họ phải trải cũng không hề rẻ. Vì trên đời đâu ai cho không ai
cái gì!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét