Hành vi đi giày trong
lớp mẫu giáo của vị quan chức giáo dục dễ tạo nên trong tâm trí trẻ một thông
điệp sai lầm: Quy định, kỷ luật chỉ dành cho trẻ em và cấp dưới.
Không khó hiểu khi mấy tấm ảnh một quan chức ngành Giáo dục ở
Hà Nội và các cán bộ đi cùng mang giày vào lớp mẫu giáo được lau sạch bóng, nơi
giáo viên và trẻ mầm non đều chân trần được lan truyền và gây bất bình trên mạng
xã hội vài ngày gần đây.
Đương nhiên, hành động này chỉ là vô tình, như lời giải
thích của cô hiệu trưởng. Nhưng đây là sự vô tình không được phép có đối người
làm lãnh đạo giáo dục, nhất là ở môi trường giáo dục mầm non, nơi những “cây
non nhân cách” đang ở trong giai đoạn đầu tiên của quá trình vun trồng, nuôi dưỡng.
Rất khó thuyết phục dư luận bằng cách lý giải của cô hiệu
trưởng, rằng vị lãnh đạo này và một số thành viên trong đoàn có chuyên môn
khác, không hiểu biết sâu về trường mầm non - có đặc thù bỏ giày dép bên ngoài
lớp - trong khi việc đi giày vào lớp ở tiểu học hay các cấp học khác là rất
bình thường.
Quan sát xung quanh để hành xử phù hợp với môi trường là
năng lực, thậm chí là phản xạ bản năng của mỗi con người, kể cả trẻ nhỏ. Cháu
tôi chẳng hạn, khi bước vào một căn phòng lau sạch bóng và ai nấy đều đi chân đất,
cháu đều có phản xạ bỏ giày dép dù không có biển “để dép bên ngoài” hay lời nhắc
nhở nào.
Trong trường hợp vị quan chức trên, chẳng lẽ ông và các cán
bộ đi cùng không nhìn thấy các cháu nhỏ đi chân trần trong lớp học sạch bong
như vậy?
Đối với trẻ mẫu giáo, một trong những bài học đầu tiên được
dạy là giữ vệ sinh cả ở nhà và nơi công cộng. Vì thế, nhiều thế hệ học trò từ
người mái đầu bạc trắng đến các cháu vẫn nhớ như in lời dạy của Bác Hồ: “Giữ
gìn vệ sinh thật tốt'.
Với người lớn và đặc biệt là cán bộ ngành Giáo dục ở cơ sở
giáo dục, đây không chỉ là vấn đề vệ sinh, mà còn là chuyện “trồng người”. Hành
vi sai sẽ biến thành tấm gương xấu trước đôi mắt trong trẻo của trẻ thơ.
Các giáo viên mầm non đã tốn biết bao công sức để rèn cho trẻ
nề nếp ăn ở sạch sẽ và ý thức tuân thủ quy định chung, chỉ một hành động trên
cũng đủ xóa đi tất cả.
Ở lớp mầm non, cách xuất hiện của các cán bộ quản lý giáo dục
cũng như cách họ được tiếp đón đã định vị họ là người lãnh đạo, người dẫn dắt
trong mắt con trẻ. Việc họ đi giày, trong khi lớp có quy định bỏ giày, giống
như một thông điệp ngầm in vào tâm trí những em bé non nớt một cách vô thức:
Người lớn, cấp trên có quyền làm sai, quy định và kỷ luật chỉ dành cho trẻ em
hay cấp dưới.
Tôi tin chắc rằng hành vi đi giày vào lớp của vị lãnh đạo trên
chỉ là vô tình, nhưng chính sự vô tình thể hiện rõ nhất văn hóa “làm quan” của
ông ở địa bàn, cơ sở thuộc quyền quản lý của mình. Tôi cũng sẵn sàng tin rằng
ông yêu trẻ con, tâm huyết với sự nghiệp giáo dục, nhưng hành vi vô tình đó
cũng làm hỏng phần nào thành tựu trồng người mà ông nhọc công bồi đắp.
Câu chuyện trên cũng là một bài học cho tất cả chúng ta: Đứng
trước trẻ nhỏ, mọi điều chúng ta làm, dù cố ý hay không, cũng đều có ý nghĩa
“hướng đạo”. Khi dạy dỗ trẻ cũng là dịp chúng ta tự kiểm soát, kiểm điểm bản
thân xem đã sống đúng như những gì mình nói hay chưa, vì trong mắt trẻ, hành động
thực tế của người lớn là bài học dễ khắc sâu hơn nhiều so với lời thuyết giảng.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét