Chúng ta không
sợ sai lầm, chỉ sợ phạm sai lầm mà không quyết tâm sửa chữa. Muốn sửa chữa cho
tốt thì phải sẵn sàng nghe quần chúng phê bình và thật thà tự phê bình. Không
chịu nghe phê bình và không tự phê bình thì nhất định lạc hậu, thoái bộ. Lạc hậu
và thoái bộ thì sẽ bị quần chúng bỏ rơi. Đó là kết quả tất nhiên của chủ nghĩa
cá nhân.
Tổng kết 30 năm
lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam và những kinh nghiệm trong tiến trình cách
mạng; tháng 12 - 1958, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã viết tác phẩm Ðạo đức cách mạng
với bút danh Trần Lực. Tác phẩm được in lần đầu trên Tạp chí Học tập (nay là Tạp
chí Cộng sản), sau đó được Nhà xuất bản Sự thật (Nhà xuất bản Chính trị quốc
gia ngày nay) in thành sách và phát hành ngay trong tháng 12 - 1958.
Tuy cuốn sách
chưa đầy 20 trang, nhưng nội dung rất phong phú, cách viết súc tích, văn phong
giản dị, dễ hiểu, chứa đựng những tư tưởng lớn về đạo đức mới - đạo đức cách mạng.
Bàn về vai trò,
vị trí của đạo đức cách mạng, Người khẳng định: Để giành lấy thắng lợi trong cuộc
đấu tranh giai cấp giữa những người bị bóc lột và những kẻ bóc lột, giữa “bọn
phong kiến địa chủ, bọn tư bản và đế quốc” và “những tầng lớp người khác, nhất
là công nhân và nông dân”, cách mạng nhất định phải do giai cấp công nhân và đội
tiền phong của nó là Đảng Cộng sản lãnh đạo. Từ đó, Người nhận thấy yêu cầu người
cách mạng phải có đạo đức cách mạng làm nền tảng. Người viết: “Làm cách mạng để
cải tạo xã hội cũ thành xã hội mới là một sự nghiệp rất vẻ vang, nhưng nó cũng
là một nhiệm vụ rất nặng nề, một cuộc đấu tranh rất phức tạp, lâu dài, gian khổ.
Sức có mạnh mới gánh được nặng và đi được xa. Người cách mạng phải có đạo đức
cách mạng làm nền tảng, mới hoàn thành được nhiệm vụ cách mạng vẻ vang”. Đạo đức
cách mạng giúp mỗi người khi gặp thuận lợi và thành công cũng vẫn giữ vững tinh
thần gian khổ, chất phác, khiêm tốn, “lo trước thiên hạ, vui sau thiên hạ”,
không lo kèn cựa về mặt hưởng thụ, không công thần, không quan liêu, không kiêu
ngạo, không hủ hoá.
Trong tác phẩm,
nội dung của đạo đức cách mạng được Người tiếp tục làm rõ, đó là “quyết tâm suốt
đời đấu tranh cho Đảng, cho cách mạng”; “luôn đặt lợi ích của Đảng và của
nhân dân lao động lên trên, lên trước lợi ích riêng của cá nhân mình... Ra sức
học tập Chủ nghĩa Mác - Lênin, luôn luôn dùng tự phê bình và phê bình để nâng
cao tư tưởng và cải tiến công tác của mình và cùng đồng chí mình tiến bộ”. “Đạo
đức cách mạng là vô luận trong hoàn cảnh nào, cũng phải quyết tâm đấu tranh, chống
mọi kẻ địch, luôn luôn cảnh giác, sẵn sàng chiến đấu, quyết không chịu khuất phục,
không chịu cúi đầu”. Người cho rằng, mỗi người cách mạng phải hiểu sâu sắc: Đảng
ta là một đội ngũ tiên tiến nhất và tổ chức chặt chẽ nhất của giai cấp công
nhân, đồng thời là người lãnh đạo cách mạng. Cán bộ, đảng viên phải nhận thức
rõ sứ mệnh lịch sử vừa cải tạo thế giới và nhiệm vụ tự cải tạo bản thân mình.
Người đã phát
hiện những trở lực đối với công cuộc xây dựng chủ nghĩa xã hội ở nước ta, đồng
thời đánh giá về tính chất, tác hại của từng trở lực. Người viết: “Kẻ địch gồm
có ba loại: Chủ nghĩa tư bản và bọn đế quốc là kẻ địch rất nguy hiểm. Thói quen
và truyền thống lạc hậu cũng là kẻ địch to; nó ngấm ngầm ngăn trở cách mạng tiến
bộ. Chúng ta lại không thể trấn áp nó, mà phải cải tạo nó một cách rất cẩn thận,
rất chịu khó, rất lâu dài. Loại địch thứ ba là chủ nghĩa cá nhân, tư tưởng tiểu
tư sản còn ẩn nấp trong mình mỗi người chúng ta. Nó chờ dịp - hoặc dịp thất bại,
hoặc dịp thắng lợi - để ngóc đầu dậy. Nó là bạn đồng minh của hai kẻ địch kia”.
Chủ nghĩa cá
nhân được Người khái quát một cách toàn diện, cụ thể trong tác phẩm. Người nhấn
mạnh: Trong thời đại văn minh, mọi việc càng phải dựa vào lực lượng của tập thể,
của xã hội. “Do đó, chủ nghĩa cá nhân là trái ngược với chủ nghĩa tập thể và chủ
nghĩa tập thể, chủ nghĩa xã hội nhất định thắng, chủ nghĩa cá nhân nhất định phải
tiêu diệt”. Người giải thích rất rõ, rất cụ thể, dễ hiểu về khái niệm chủ nghĩa
cá nhân: Chủ nghĩa cá nhân là việc gì cũng chỉ lo cho lợi ích của riêng mình,
không quan tâm đến lợi ích chung của tập thể. Miễn là mình béo, mặc thiên hạ gầy.
Chủ nghĩa cá nhân là “vết tích xấu nhất và nguy hiểm nhất của xã hội cũ”; “là một
thứ rất gian xảo, xảo quyệt; nó khéo dỗ dành người ta đi xuống dốc”. Người cảnh
báo: “Chủ nghĩa cá nhân trái ngược với đạo đức cách mạng, nếu nó còn lại trong
mình, dù là ít thôi, thì nó sẽ chờ dịp để phát triển, để che lấp đạo đức cách mạng,
để ngăn trở ta một lòng một dạ đấu tranh cho sự nghiệp cách mạng”.
Người thường
xuyên nhắc nhở cán bộ, đảng viên: Một dân tộc, một Đảng và mỗi con người, ngày
hôm qua là vĩ đại, có sức hấp dẫn lớn, không nhất định ngày hôm nay và ngày mai
vẫn được mọi người yêu mến và ca ngợi, nếu lòng dạ không trong sáng nữa, nếu sa
vào chủ nghĩa cá nhân. Người xem nó là một thứ vi trùng mẹ, đẻ ra trăm thứ bệnh
nguy hiểm: quan liêu, mệnh lệnh, bè phái, chủ quan, tham ô, lãng phí, ... trói
buộc, bịt mắt những nạn nhân của nó, khuyến khích lòng tham muốn danh lợi, địa
vị cho cá nhân, không nghĩ đến lợi ích của giai cấp, của nhân dân. Khẳng định “chủ
nghĩa cá nhân là một trở ngại lớn cho việc xây dựng chủ nghĩa xã hội”, Người kết
luận: “thắng lợi của chủ nghĩa xã hội không thể tách rời thắng lợi của cuộc đấu
tranh trừ bỏ chủ nghĩa cá nhân” và cách thức để gọt rửa sạch những vết tích xấu
xa của xã hội cũ, chống lại chủ nghĩa cá nhân là phải rèn luyện đạo đức cách mạng,
phải thường xuyên, liên tục, ra sức học tập, tu dưỡng, tự cải tạo để tiến bộ
mãi.
Mặc dù, đã hơn
60 năm nhưng tác phẩm “Đạo đức cách mạng”, của Chủ tịch Hồ Chí Minh vẫn còn
nguyên giá trị, tiếp tục là lý luận soi đường, chỉ đạo thực tiễn công tác xây dựng
Đảng về đạo đức cách mạng, xây dựng Đảng ta xứng đáng là đạo đức, là văn minh,
là đội tiền phong của giai cấp và dân tộc.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét