Trong
các mối quan hệ xã hội, nhân phẩm và danh dự là hai yếu tố tạo nên giá trị, cốt
cách của mỗi người. Nhân phẩm, danh dự, uy tín không bỗng dưng hoặc trong một
chốc lát có được, mà phải trải qua quá trình tu dưỡng, rèn luyện, dày công vun
đắp, được thử thách qua thực tiễn cuộc sống hằng ngày.
1. Từ đầu nhiệm kỳ Đại hội XI đến nay, liên tục
hơn một thập kỷ qua, toàn Đảng, toàn
dân ta được chứng kiến những bước tiến vượt bậc, thành quả to lớn với thay đổi
về chất trong công tác xây dựng, chỉnh đốn Đảng. Trong đó, việc Đảng ta quyết
tâm đương đầu chống “giặc nội xâm”-nạn tham nhũng-một cách quyết liệt, triệt để
được các chuyên gia ví như một cuộc đại chỉnh đốn chưa từng có trong lịch sử
xây dựng, phát triển của Đảng ta.
Đặc biệt, từ đầu nhiệm
kỳ Đại hội XIII đến nay, Trung ương đã ban hành nhiều nghị quyết, chỉ thị, kết
luận về tăng cường xây dựng, chỉnh đốn Đảng và hệ thống chính trị để tiếp tục
khẳng định quyết tâm làm trong sạch đội ngũ. Trong đó, để tăng cường kỷ cương,
kỷ luật của Đảng và giữ gìn phẩm chất chính trị, đạo đức cách mạng, tính tiên
phong, gương mẫu của đảng viên, nâng cao năng lực lãnh đạo và sức chiến đấu của
tổ chức đảng; không cho lợi dụng chủ trương khuyến khích và bảo vệ cán bộ năng
động, sáng tạo vì lợi ích chung để thực hiện hoặc bao che hành vi vụ lợi, tham
nhũng, tiêu cực, Trung ương đã ban hành Quy định số 37-QĐ/TW ngày 25-10-2021 về
những điều đảng viên không được làm.
Mặc dù vậy, nhìn vào
những vụ việc vi phạm kỷ luật Đảng, pháp luật Nhà nước của cán bộ, đảng viên bị
phát hiện, xử lý chỉ tính từ đầu nhiệm kỳ Đại hội XIII đến nay khiến nhiều
người chưa thể yên tâm. Nhất là suốt hơn hai năm qua, trong khi cả nước đang
gồng mình vượt qua đại dịch, lại có không ít trường hợp cán bộ, đảng viên đã
bất chấp liêm sỉ, bất chấp luật pháp và đạo đức xã hội để trục lợi, khiến dư
luận xã hội dè bỉu, phẫn nộ.
2. Chúng ta biết
rằng, có không ít trường hợp cán bộ, đảng viên lúc đương chức, khi phát biểu
trong hội nghị, trả lời báo chí thì tỏ ra mình liêm khiết, chí công vô tư để
đánh bóng uy tín, tên tuổi. Thế nhưng khi tay đã “vấy bẩn” thì những lời
phát biểu ấy càng trở nên lố bịch, làm trò cười cho dư luận. Sự nghiệp chính
trị, danh dự, uy tín mà biết bao nỗ lực, phấn đấu bền bỉ không dễ gì có được
cũng theo đó mà lụi tàn. Thậm chí, những cán bộ, đảng viên “hai mặt” ấy còn làm
xói mòn nghiêm trọng niềm tin nơi quần chúng vào Đảng, bởi họ đều là những
người đã từng một thời được quần chúng hết mực tin yêu. Niềm tin là thứ không
dễ gì có được, nhưng một khi đã đánh mất niềm tin nơi quần chúng thì cũng không
dễ gì lấy lại được.
Trong tác phẩm “Đạo đức
cách mạng”, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã chỉ rõ: “Đạo đức cách mạng không phải trên
trời sa xuống. Nó do đấu tranh, rèn luyện bền bỉ hằng ngày mà phát triển và
củng cố. Cũng như ngọc càng mài càng sáng, vàng càng luyện càng trong”. Người
khẳng định: “Một dân tộc, một đảng và mỗi con người, ngày hôm qua là vĩ đại, có
sức hấp dẫn lớn, không nhất định hôm nay và ngày mai vẫn được mọi người yêu mến
và ca ngợi, nếu lòng dạ không trong sáng nữa, nếu sa vào chủ nghĩa cá
nhân”.
Sinh thời, Chủ tịch Hồ
Chí Minh thường căn dặn mỗi đảng viên không một phút nào được quên lý tưởng cao
cả của mình là phấn đấu cho đất nước hoàn toàn độc lập, xây dựng thành công chủ
nghĩa xã hội. Phải biết đặt lợi ích của dân tộc, của giai cấp lên trên lợi ích
cá nhân, vững vàng trước mọi khó khăn, bất luận trong hoàn cảnh nào cũng phải
đặt lợi ích của Đảng lên trên hết. Người chỉ rõ, mỗi đảng viên phải ra sức tu
dưỡng, rèn luyện để nâng cao đạo đức cách mạng, quét sạch chủ nghĩa cá nhân.
Nếu để cho chủ nghĩa cá nhân ám ảnh, chi phối, người đảng viên sẽ mất dần tư
cách, đi tới tự tước bỏ danh hiệu cao quý của mình. Vì vậy, muốn giữ được tư cách,
đảng viên nhất thiết “phải ra sức học tập, tu dưỡng, tự cải tạo để tiến bộ mãi.
Nếu không cố gắng để tiến bộ, thì tức là thoái bộ, là lạc hậu... sẽ bị xã hội
tiến bộ sa thải”.
3. Danh dự làm nên
phẩm hạnh con người, là thước đo giá trị của mỗi người trong xã hội. Với một
người bình thường, danh dự đã là cao quý. Là cán bộ, đảng viên, người lãnh đạo,
quản lý, danh dự càng cao quý, thiêng liêng. Bác Hồ vẫn thường xuyên nhắc nhở
cán bộ, đảng viên phải luôn giữ gìn, bồi đắp đạo đức, nhân cách. Người căn dặn:
"Hạnh dục phương", nghĩa là đức hạnh, đạo đức phải vuông vắn, ngay
thẳng, không làm điều gì khuất tất. Phải tránh xa những thói xấu “lười biếng,
gian giảo, tham ô”. Phải biết sống “ngay thẳng, không có việc gì phải giấu
Đảng”, “không tham địa vị. Không tham tiền tài”... Đó là phẩm chất, đức hạnh,
danh dự của người cộng sản. Cán bộ, đảng viên phải biết giữ “thanh danh của
Đảng” và “danh giá của mình”.
Chỉ tính riêng trong
năm 2021, các cơ quan tố tụng đã khởi tố, điều tra 390 vụ án và hơn 1.000 bị
can về các tội tham nhũng, chức vụ. Nhiều cán bộ cấp cao vi phạm liên quan đến
tham nhũng, tiêu cực, trong đó có 32 trường hợp thuộc diện Bộ Chính trị, Ban Bí
thư quản lý đã bị xử lý kỷ luật (tăng 15 trường hợp so với năm 2020). Nhìn vào
số lượng cán bộ, đảng viên bị xử lý kỷ luật liên quan đến tham nhũng, tiêu cực
khiến nhiều người không khỏi lo lắng. Các chuyên gia cho rằng, kết quả chống
tham nhũng, tiêu cực thời gian qua mới chỉ là “phần nổi của tảng băng trôi”.
Trong nhiều vụ việc, kết quả xử lý những "mảng chìm tiêu cực" mới chỉ
được một phần rất nhỏ.
Những con số nêu ra
trên đây là những trường hợp đã bị phát hiện, xử lý, nhưng trên thực tế, vẫn
còn một phận không nhỏ cán bộ, đảng viên đang tự đánh mất phẩm giá, làm hoen ố
danh dự của người cộng sản. Họ đã không kiên tâm, bền chí nuôi dưỡng, bồi đắp
và bảo toàn danh dự hai tiếng “đảng viên”; không vượt qua được cám dỗ “mồi phú
quý, bả vinh hoa”. Cũng bởi thế, từ đầu nhiệm kỳ Đại hội XIII đến nay, trong
nhiều bài viết, bài phát biểu của mình, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đặc biệt
nhấn mạnh đến lời dạy của Chủ tịch Hồ Chí Minh đối với cán bộ, đảng viên là
phải kiên quyết đấu tranh chống chủ nghĩa cá nhân. Chủ nghĩa cá nhân làm cho
không ít cán bộ nảy sinh căn bệnh tham ô, tư túi, đặt lợi ích của cá nhân lên trên
lợi ích tập thể, trên cả lợi ích của quốc gia, dân tộc.
Những bài học đau đớn, xót xa từ rất nhiều cán bộ, đảng viên chỉ vì chút lợi ích vật chất tầm thường mà đánh mất phẩm giá, danh dự, uy tín vẫn còn nguyên giá trị, là tấm gương để chúng ta tự mình soi chiếu, tự mình suy ngẫm và có hành động đúng đắn. Mỗi cán bộ, đảng viên cần phải luôn khắc cốt ghi tâm rằng, một khi đánh mất nhân phẩm và danh dự là mất đi giá trị làm người. Hơn thế, giữ gìn phẩm giá, danh dự, uy tín của một người đảng viên không chỉ là giữ gìn cho mình mà đó còn là giữ gìn và bảo vệ danh thơm, tiếng tốt của Đảng một cách bền vững nhất.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét