Năm
2022 là năm kỷ niệm 110 năm Ngày sinh của đồng chí Tô Hiệu (7-3-1912 -
7-3-2022) - một chiến sĩ cách mạng tiền bối của Đảng. Con đường đi từ chủ nghĩa
yêu nước đến với chủ nghĩa cộng sản của đồng chí Tô Hiệu đã để lại nhiều bài học
quý báu cho sự nghiệp cách mạng của Đảng ta, đồng thời có ý nghĩa gợi mở to lớn
cho việc bồi dưỡng các thế hệ tương lai của đất nước, vì mục tiêu xây dựng nước
Việt Nam giàu mạnh, văn minh.
Ngày 7-3-1944, đồng chí Tô Hiệu
anh dũng hy sinh ở ngục tù Sơn La. Sau đó, ngày 29-1-1945, báo Cờ
giải phóng đăng bài viết của Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Đông
Dương Trường Chinh (dưới bút danh Quyết Chiến) nhan đề “Gương
hy sinh - Tinh thần Tô Hiệu”. Bài viết có đoạn: Đồng chí Tô Hiệu
mất đi, “giai cấp vô sản đã mất một người lính xung phong dũng cảm. Toàn thể
dân tộc đã mất một đứa con trung thành trọn đời phụng sự cho quyền lợi Tổ quốc”.
Trong bài viết này, đồng chí Trường Chinh đã khái quát quá trình bắt đầu từ chủ
nghĩa yêu nước đến khi trở thành đảng viên Đảng Cộng sản Đông Dương của đồng
chí Tô Hiệu. Do hấp thu tinh thần cách mạng của anh trai là Tô Chấn nên Tô Hiệu
đã sớm nhận rõ nhiệm vụ của một người thanh niên yêu nước, từ biệt mái trường
để bước vào hoạt động cách mạng và vào Nam để xây dựng và phát triển đảng bộ
“Quốc dân” trong đó. Nhưng chẳng bao lâu sau, anh sa lưới giặc, bị kết án 4 năm
tù, đày ra Côn Đảo. Vào tù, được sống chung với những đồng chí cộng sản, anh đã
tìm thấy chân lý của chủ nghĩa Mác - Lê-nin và mạnh dạn đứng dưới ngọn cờ chỉ
đạo của Đảng Cộng sản Đông Dương, trở thành “một chiến sĩ cộng sản khuôn mẫu”.
1. Sinh năm 1912, Tô Hiệu là con trai út trong một gia đình nhà
nho nghèo có truyền thống yêu nước ở thôn Xuân Cầu, xã Nghĩa Trụ, huyện Văn
Giang, tỉnh Hưng Yên.
Mới 3 tuổi, cha đã mất, một mình mẹ mướn ruộng tần tảo nuôi
dạy 5 người con nhưng Tô Hiệu vẫn được mẹ cho theo học các lớp đồng ấu, dự
bị, sơ đẳng ở trường làng đến năm 11 tuổi. Tuy hoàn cảnh rất khó khăn nhưng gia
đình nhận thấy Tô Hiệu thông minh nên vẫn cố gắng cho Tô Hiệu được tiếp tục đi
học ở thị xã Hải Dương (năm 1924). Từ đây, dù mới 14 tuổi, Tô Hiệu đã bắt
đầu hoạt động yêu nước với việc tham gia vào phong trào bãi khóa đòi để tang
chí sĩ Phan Chu Trinh (năm 1926). Vì hoạt động yêu nước đó, Tô Hiệu đã bị buộc
phải thôi học.
Đây là bước chuyển đầu tiên của
Tô Hiệu ở tuổi niên thiếu. Bước chuyển này là hoàn toàn tự nhiên của một người
Việt Nam, khi được khơi dậy tinh thần yêu nước bởi truyền thống bất khuất của
dân tộc.
Được sự giúp đỡ của anh trai là Tô Tu, Tô Hiệu lên
Hà Nội để tiếp tục theo học cao đẳng tiểu học(7). Trong môi trường mới rộng mở và sôi động hơn của
phong trào yêu nước lúc đó ở Hà Nội, Tô Hiệu nhanh chóng tham gia các hoạt động
yêu nước do Hội Việt Nam Cách mạng Thanh niên lãnh đạo, như tuyên truyền, kết
nạp người vào các đoàn thể quần chúng, tham dự mít tinh, biểu tình, phát truyền
đơn nhân kỷ niệm Ngày Quốc tế lao động 1-5, kỷ niệm Cách mạng Tháng Mười Nga...
Với những hoạt động tích cực và sôi nổi này, năm 1929, khi mới 17 tuổi, Tô Hiệu
được kết nạp vào Xích vệ đoàn do Hội Việt Nam Cách mạng Thanh niên tổ chức với
nhiệm vụ đi bảo vệ các cuộc mít tinh, biểu tình, bảo vệ những cán bộ cao cấp đi
diễn thuyết, chống lại bọn mật thám, cảnh sát và lính khố xanh đến đàn áp…
Đó là bước chuyển thứ hai của
Tô Hiệu, khi tự nguyện hoạt động cách mạng có tổ chức lúc bước vào tuổi thanh
niên.
Những hoạt động yêu nước của Tô Hiệu bị mật thám Pháp theo dõi
ráo riết. Do hấp thu được tinh thần cách mạng của anh là Tô Chấn và được sự
động viên, giúp đỡ của Tô Chấn, nên đầu năm 1930, Tô Hiệu đi vào Sài Gòn và trở
thành một nhà hoạt động cách mạng chuyên nghiệp với tư cách là đảng viên của
Việt Nam Quốc dân đảng, khi tổ chức này đang tiến hành những hoạt động nhằm
chống lại sự đàn áp khốc liệt của thực dân Pháp sau sự kiện khởi nghĩa thất bại
ở Yên Bái.
Thực thi nhiệm vụ, Tô Hiệu đề nghị được chuẩn bị và thực hiện
việc tiêu diệt Toàn quyền của Pháp ở Đông Dương và Toàn quyền của Hà Lan ở
Indonesia(8), nhằm mục đích công bố tội ác phản cách mạng
chống nhân dân các nước thuộc địa của bè lũ thực dân Pháp và Hà Lan, đồng thời
để “đền ơn đáp nghĩa” cho Việt Nam Quốc dân đảng.
Có thể nói, đó là bước chuyển thứ ba rất
quyết liệt, quả cảm của Tô Hiệu khi trở thành một nhà hoạt động chính trị với
việc tham gia vào một tổ chức chính trị theo xu hướng dân tộc chủ nghĩa, lại
đang phải chịu sự đàn áp tàn bạo của nhà cầm quyền thực dân Pháp.
Tuy nhiên, nhiệm vụ nói trên không thành vì Tô Hiệu bị chính
quyền thực dân bắt khi đang đi vận động quyên góp để thực hiện mục đích của
Việt Nam Quốc dân đảng. Tô Hiệu bị kết án lưu đầy 4 năm ở ngục tù Côn Đảo (1930
- 1934). Tại chính nơi “địa ngục trần gian” này, được dìu dắt bởi những nhà
cách mạng cộng sản dày dặn kinh nghiệm, như Nguyễn Hới, Ngô Gia Tự, Tôn Đức
Thắng, Phạm Hùng, Tống Văn Trân... và những đồng chí khác, nên từ người tham
gia hoạt động cho Việt Nam Quốc dân đảng, đến cuối năm 1932, Tô Hiệu đã trở
thành một đảng viên cộng sản kiên cường, “người lính xung phong dũng cảm”, “một
đứa con trung thành trọn đời phụng sự cho quyền lợi Tổ quốc”.
Đó là bước chuyển thứ tư trong
quá trình chuyển biến tư tưởng chính trị và hành động, bước chuyển quyết định
đến toàn bộ hoạt động của người chiến sĩ cộng sản tiên phong, để Tô Hiệu có
những đóng góp rất quan trọng cho Đảng và phong trào cách mạng nước ta sau khi
thoát khỏi ngục tù Côn Đảo: Góp phần quan trọng vào việc khôi phục Xứ ủy Bắc Kỳ
(tháng 5-1937), xây dựng Liên Xứ ủy Bắc - Trung kỳ (tháng 11-1937)(9); đẩy mạnh phong trào đấu tranh cách mạng ở vùng
duyên hải miền Bắc, nhất là tại Hải Phòng (năm 1939); xây dựng chi bộ đảng
chính thức tại nhà tù Sơn La, biến nhà tù thành trường học cộng sản góp phần
đào tạo nhiều cán bộ lãnh đạo ưu tú cho cách mạng sau này (1940 - 1944). Hy
sinh trong lao tù đế quốc, đồng chí để lại một “tinh thần Tô Hiệu” khích lệ
toàn Đảng, toàn dân quyết tâm vùng lên đấu tranh, để giành thắng lợi trong Cách
mạng Tháng Tám năm 1945…
2. Những bước chuyển trên là
một quá trình vận động và phát triển về ý thức chính trị của Tô Hiệu, gắn chặt
với tiến trình đấu tranh đòi tự do của dân tộc ở thời điểm lịch sử đầy sóng gió
đó. Chính những vận động và phát triển trong lịch sử cách mạng của dân tộc khi
ấy đã tác động mạnh mẽ đến ý thức chính trị của Tô Hiệu; đồng thời, làm nên đặc
trưng kiên cường về chính trị của lớp các nhà cách mạng trong những năm 20 và
30 của thế kỷ XX, dưới sự dẫn dắt của lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc.
Có thể thấy, bước chuyển thứ nhất của Tô Hiệu khi ở tuổi niên
thiếu đã tham gia vào hoạt động yêu nước là biểu thị đặc trưng rất tự nhiên,
xuất phát từ truyền thống yêu nước thương nòi, tinh thần bất khuất của con
người Việt Nam trước nạn ngoại xâm, cũng như được sự giáo dục từ truyền thống
quê hương và gia đình.
Tham gia hoạt động cho Hội Việt Nam Cách mạng Thanh niên trong
những năm 1927 - 1930 và sau đó tham gia vào hoạt động của Việt Nam Quốc dân
đảng trong năm 1930 là bước phát triển ý thức cách mạng của Tô Hiệu. Bước phát
triển đó của Tô Hiệu thể hiện bằng hành động tham gia vào thực tiễn phong trào
cách mạng nước ta đang trong bước chuyển mạnh mẽ trước những tác động đa dạng
của các trào lưu tư tưởng, mà nổi bật là hai trào lưu căn bản: Chủ nghĩa yêu
nước theo xu hướng cộng sản chủ nghĩa và xu hướng dân tộc tư sản. Những tác
động này cũng tạo ra sự chuyển biến trong suy nghĩ và hành động của nhiều thanh
niên nước ta ở thời đoạn trước khi họ bắt gặp chủ nghĩa Mác - Lê-nin, cũng như
khi Đảng Cộng sản Việt Nam phải chống lại sự đàn áp dã man của thực dân Pháp.
Tô Hiệu là một trường hợp như vậy. Khi bắt đầu tham gia hoạt
động yêu nước đồng chí còn chịu ảnh hưởng bởi cả hai trào lưu đó; nhưng cuối
cùng, đã lựa chọn đi vào dòng chủ lưu của cách mạng Việt Nam dưới ảnh hưởng của
chủ nghĩa cộng sản. Điều đáng lưu ý là, Tô Hiệu đến với chủ nghĩa cộng sản, gia
nhập Đảng Cộng sản Việt Nam từ ngay trong nơi ngục tù đế quốc, vào lúc Đảng tuy
hiện diện nhưng chưa phải là một thực thể bền vững và thắng thế, thể hiện qua
cuộc đấu tranh sinh tồn của Đảng trước sự đàn áp khốc liệt của kẻ thù dân tộc
vào thời điểm này. Hoàn cảnh khó khăn, khắc nghiệt đó lại càng làm nổi bật lên
ý nghĩa to lớn trong sự lựa chọn của Tô Hiệu.
Ở tuổi thanh, thiếu niên, có tinh thần yêu nước nhưng do gặp
phải những khó khăn khách quan, Tô Hiệu đã tham gia vào các tổ chức chống thực
dân xâm lược khác nhau ở thời kỳ này. Đó là một tất yếu lịch sử và sự kiện đó
không ảnh hưởng xấu và làm giảm đi, mà chỉ làm nổi bật thêm khát vọng cứu nước,
cứu dân của lớp thanh niên yêu nước Việt Nam. Khi có cơ hội, họ sẵn sàng tham
gia và hành động để thực hiện mục tiêu giải phóng dân tộc của mọi tổ chức yêu
nước. Nhưng cũng chính từ điểm xuất phát chắc chắn và chung nhất là chủ nghĩa
yêu nước và qua hoạt động thực tiễn phong phú, đa dạng đó, lớp người này đã tự nhận
thức được đầy đủ mục tiêu, bản chất của các trào lưu cách mạng để quyết tâm đến
với chủ nghĩa cộng sản, đến với Đảng Cộng sản do lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc sáng
lập như là sự lựa chọn sáng suốt tối hậu. Điều đó được thể hiện một cách rõ nét
qua chân dung của một lớp người cách mạng, như Trần Huy Liệu, Tô Chấn, Tô Gĩ,
Tô Hiệu,… Từ thực tiễn hoạt động yêu nước, họ đã hướng tới, được từng bước giác
ngộ chủ nghĩa cộng sản, được đào tạo, dìu dắt và đã trở thành những cán bộ cách
mạng rất kiên trung của Đảng và dân tộc.
Trên thực tế, không phải đến khi bị bắt và đày ải nơi ngục tù
Côn Đảo, Tô Hiệu mới hướng tới chủ nghĩa cộng sản, mà xu hướng đó đã có ngay từ
khi đồng chí bắt đầu hoạt động tại Hội Việt Nam Cách mạng Thanh niên. Việc Tô
Hiệu tham gia hoạt động cho Việt Nam Quốc dân đảng theo sự dẫn dắt của Tô Chấn(10) chỉ làm sáng tỏ ý chí quyết tâm rất đáng
trân trọng của lớp thanh niên yêu nước lúc đó, là sẵn sàng tham gia vào các tổ
chức có mục tiêu chiến đấu cho độc lập dân tộc khi đã mất liên lạc với Hội Việt
Nam Cách mạng Thanh niên. Hoạt động này của Tô Hiệu nhằm giúp Tô Chấn “đền ơn
đáp nghĩa” cho Việt Nam Quốc dân đảng, bằng việc thi hành bản án tử hình đối
với hai Toàn quyền thực dân; sau đó, họ sẽ cùng nhau xin gia nhập Đảng Cộng sản
Đông Dương, để tiếp tục đấu tranh giải phóng quốc gia và dân tộc, tiến lên xây
dựng chủ nghĩa xã hội theo đường lối của Đảng Cộng sản Đông Dương.
Quá trình trên cho thấy hướng đi, ý chí của Tô Hiệu là nhất
quán, nên khi gặp gỡ những người cộng sản ở trong ngục tù, được sự dìu dắt và
giúp đỡ của họ, đã dẫn đến việc đồng chí được kết nạp vào Đảng Cộng sản. Kết
quả này chỉ là sự tiếp tục khẳng định, để công nhận chính thức về tư cách người
cộng sản đối với đồng chí xét trên phương diện tổ chức. Nhìn từ góc độ lịch sử,
chính quá trình này đã tạo nên và làm sáng tỏ phẩm chất yêu nước của Tô Hiệu,
làm ngời sáng một tinh thần yêu nước mang tên “tinh thần Tô Hiệu”.
3. Có thể nói, sự chuyển
biến của Tô Hiệu từ việc tham gia vào phong trào yêu nước đến những hoạt động
cho Hội Việt Nam Cách mạng Thanh niên, tham gia Việt Nam Quốc dân đảng, đến gia
nhập Đảng Cộng sản đã nâng tầm và làm sâu sắc hơn giá trị tinh thần cốt lõi của
chủ nghĩa yêu nước Việt Nam khi được soi sáng, định hướng bằng học thuyết cách
mạng khoa học Mác - Lê-nin. Xét từ góc độ lý tưởng với mục tiêu vì sự sinh tồn,
giải phóng cho cộng đồng dân tộc và con người ở những cấp độ khác nhau, thì quá
trình đó cho thấy sự phát triển từ chủ nghĩa yêu nước đến chủ nghĩa cộng sản ở
những người yêu nước chân chính là đồng trục. Bởi vậy, ngày
nay, cho dù điều kiện lịch sử có vận động với nhiều thay đổi phức tạp, thì việc
giáo dục và phát huy giá trị cốt lõi, bền vững của chủ nghĩa yêu nước Việt Nam
và chủ nghĩa Mác - Lê-nin vẫn là một hằng số, không thể thiếu được trong sự
nghiệp xây dựng thế hệ mai sau của nước nhà, thực hiện mục tiêu xây dựng xã hội
mới vì độc lập dân tộc, vì tự do, hạnh phúc của nhân dân Việt Nam.
Từ thân thế và sự nghiệp của đồng chí Tô Hiệu, chúng ta càng thấy rõ hơn, sâu sắc hơn giá trị đặc biệt của truyền thống tốt đẹp của gia đình, quê hương - nơi nuôi dưỡng, giáo dục và xây đắp giá trị đặc trưng là chủ nghĩa yêu nước đối với các nhà tiền bối cách mạng trong lịch sử hiện đại nước nhà. Điều đó càng cho thấy tầm quan trọng của việc tăng cường và làm sâu sắc hơn việc giáo dục truyền thống gia đình, quê hương, đất nước cho mỗi cá nhân; giáo dục, phát huy tinh thần yêu nước trong mỗi gia đình, mỗi vùng quê hiện nay. Bên cạnh đó, phải xây dựng các phong trào yêu nước, hành động cách mạng đa dạng với các mục tiêu phù hợp để tầng lớp thanh, thiếu niên Việt Nam có điều kiện rộng rãi biểu thị tinh thần yêu nước và đóng góp một cách thiết thực, hiệu quả vào sự nghiệp chung của dân tộc theo khả năng của mình./.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét