KHÔNG THỂ PHỦ NHẬN CÔNG LAO TO LỚN CỦA CHỦ TỊCH HỒ CHÍ MINH ĐỐI VỚI CÁCH MẠNG VIỆT NAM
Không
ai có thể phủ nhận công lao to lớn của Chủ tịch Hồ Chí Minh đối với cách mạng
Việt Nam vì chính Người đã làm thay đổi vận mệnh của cả dân tộc ta từ thân phận
một dân tộc nô lệ thành một đất nước độc lập, tự do. Với thế giới, Người đã
“góp phần vào cuộc đấu tranh chung của các dân tộc vì hòa bình, độc lập dân
tộc, dân chủ và tiến bộ xã hội”(1).
Ngay
từ khi mới 20 tuổi, do nhận thấy những bế tắc về đường lối và phương pháp cách
mạng của các phong trào yêu nước lúc bấy giờ, Nguyễn Ái Quốc đã rời Tổ quốc để
ra đi tìm đường cứu nước. Dưới ánh sáng của chủ nghĩa Mác - Lênin, Người đã tìm
ra con đường cứu nước đúng đắn - con đường cách mạng vô sản. Việc truyền bá chủ
nghĩa Mác - Lênin vào Việt Nam tự nó chưa nói lên sự trường tồn của chủ nghĩa
Mác - Lênin với cách mạng nước ta. Vấn đề cốt lõi nhất là ở khả năng dẫn đường,
hấp dẫn, lôi cuốn của chủ nghĩa Mác - Lênin đối với cả một đất nước đang vươn
lên để giành độc lập cho dân tộc, tự do cho nhân dân. Sức sống chủ nghĩa Mác -
Lênin chỉ thực sự được tỏa sáng ở Việt Nam khi Hồ Chí Minh đã vận dụng nó để
lãnh đạo nhân dân đấu tranh giải phóng dân tộc, làm nên những thắng lợi vẻ vang
ở thế kỷ XX mà không chỉ bạn bè quốc tế ghi nhận mà ngay cả kẻ thù cũng phải nể
phục. Do đó, chỉ những kẻ cố tình “nhắm mắt làm ngơ”, “có mặt như mù” mới có
thể phủ nhận được công lao to lớn của Người với cách mạng Việt Nam. Vì vậy,
“không ai có quyền phỉ báng vào hiện thực lịch sử, quy cho Nguyễn Ái Quốc - Hồ
Chí Minh là có tội với lịch sử dân tộc bởi chính Nguyễn Ái Quốc là người đầu
tiên tiếp nhận và phất cao ngọn cờ giải phóng dân tộc theo con đường cách mạng
vô sản”(2).
Không
chỉ truyền bá chủ nghĩa Mác - Lênin vào Việt Nam, Người còn trực tiếp lãnh đạo
nhân dân ta đấu tranh chống lại kẻ thù xâm lược, khai sinh và xây dựng Nhà nước
Việt Nam Dân chủ cộng hòa. Điều quan trọng hơn cả là khi vận dụng chủ nghĩa Mác
- Lênin, Người đã không bê nguyên xi lý luận của các bậc tiền bối mà đã vận
dụng linh hoạt, sáng tạo cho phù hợp với thực tiễn cách mạng Việt Nam. Người đã
biến hệ thống lý luận với những nguyên lý, quy luật, phạm trù mang tính phổ
quát của chủ nghĩa Mác - Lênin thành những triết lý giản đơn, dễ hiểu để tuyên
truyền, giải thích cho nhân dân, hướng dẫn nhân dân làm theo.
Tư
tưởng Hồ Chí Minh có nguồn gốc từ văn hóa dân tộc, tinh hoa văn hóa nhân loại
mà đỉnh cao là chủ nghĩa Mác - Lênin. Chủ nghĩa Mác - Lênin chính là nguồn gốc lý
luận của tư tưởng Hồ Chí Minh. Về logic, tư tưởng Hồ Chí Minh kế thừa, phát
triển, làm phong phú, sâu sắc chủ nghĩa Mác - Lênin; vận dụng sáng tạo chủ nghĩa Mác - Lênin vào điều
kiện cụ thể Việt Nam. Vì thế, trong tác phẩm “Đường kách mệnh” (viết năm 1927),
ngay ở
trang đầu tiên, Hồ Chí Minh đã trích lời của Lênin: Không có lý luận cách mệnh,
thì không có cách mệnh vận động,… chỉ có theo lý luận cách mệnh tiên phong Đảng
cách mệnh mới làm nổi trách nhiệm cách mệnh tiên phong để nêu bật
tầm quan trọng của chủ nghĩa Mác - Lênin đối với Đảng: “Đảng muốn vững thì phải có chủ
nghĩa làm cốt, trong đảng ai cũng phải hiểu, ai cũng phải theo chủ nghĩa ấy.
Đảng mà không có chủ nghĩa cũng như người không có trí khôn, tàu không có bàn
chỉ nam. Bây giờ học thuyết nhiều, chủ nghĩa nhiều, nhưng chủ nghĩa chân chính
nhất, chắc chắn nhất, cách mệnh nhất là chủ nghĩa Lênin”(3). Điều này đã được Người nhấn mạnh lại trong bài trả lời phỏng vấn nhà
báo Sác-lơ Phuốc-ni-ô, phóng viên Báo L'humanité (Pháp) ngày 15/7/1969: “…chính là do cố
gắng vận dụng những lời dạy của Lênin, nhưng vận dụng một cách sáng tạo, phù
hợp với thực tế Việt Nam ngày nay, mà chúng tôi đã chiến đấu và giành được
những thắng lợi to lớn như đồng chí đã biết. Chúng tôi giành được thắng lợi đó
là do nhiều nhân tố, nhưng cần phải nhấn mạnh rằng… chúng tôi giành được
những thắng lợi đó trước hết là nhờ cái vũ khí không gì thay thế được là Chủ
nghĩa Mác - Lênin”(4).
Có thể nhận thấy, tư
tưởng Hồ Chí Minh thống nhất với chủ nghĩa Mác - Lênin ở bản chất
khoa học và cách mạng, ở lý tưởng và mục tiêu nhân văn vì con người, vì giải
phóng giai cấp, dân tộc và nhân loại. Chủ nghĩa Mác - Lênin là khoa học
về những quy luật phát triển chung nhất của tự nhiên, xã hội và tư duy; về cuộc
đấu tranh của giai cấp công nhân và nhân dân lao động chống mọi sự áp bức, bất
công; về xây dựng xã hội cộng sản chủ nghĩa. Chủ nghĩa Mác - Lênin ra đời trên
mảnh đất hiện thực là thực tiễn đấu tranh cách mạng của giai cấp công nhân -
lực lượng xã hội đại biểu cho phương thức sản xuất tiên tiến nhất của lịch sử
phát triển nền sản xuất vật chất của nhân loại. Đồng thời, là sự tổng hòa từ
nhiều nguồn tri thức của loài người, thu nhận tinh túy từ các tư tưởng tiến bộ
và không ngừng được bổ sung bằng những kinh nghiệm từ thực tiễn lịch sử được
khái quát lên tầm lý luận. Sự hình thành và phát triển của chủ nghĩa Mác - Lênin ra đời vì mục tiêu cải
tạo thế giới, hướng đến giá trị nhân văn cao cả là giải phóng giai cấp, giải
phóng xã hội, giải phóng con người.
Như
vậy, về bản chất, tư tưởng Hồ Chí Minh thống nhất với chủ nghĩa Mác - Lênin chứ không hề có sự khác biệt, đối trọng nhau như các
thế lực thù địch vẫn rêu rao. Có được điều đó là do chính Hồ Chí Minh đã tìm đến chủ
nghĩa Mác - Lênin, nghiên cứu, kế tục, phát triển nó lên tầm cao mới,
vận dụng sát đúng với thực tiễn cách mạng Việt Nam. Tư tưởng Hồ Chí
Minh và chủ nghĩa Mác - Lênin nằm trong sự thống nhất hữu
cơ; cả hai đều là cấu phần quan
trọng trong nền tảng tư tưởng, kim chỉ
nam cho hành động của Đảng ta, nhân dân ta. Chúng ta không thể lấy chủ nghĩa Mác - Lênin thay cho tư tưởng Hồ Chí Minh và ngược lại, cũng như
không thể hiểu và quán triệt, vận dụng sâu sắc tư tưởng Hồ Chí Minh nếu không
nắm vững chủ nghĩa Mác - Lênin.
(1) Chu Đức Tính (chủ biên), Hồ Chí Minh -
con người thời đại, Nxb. Văn hóa - Thông tin, H,
2010, tr.16.
(2) Nguyễn Đắc Độ: “Cần hiểu đúng công lao
của Chủ tịch Hồ Chí Minh khi truyền bá chủ nghĩa Mác - Lênin về Việt Nam” trong
sách Bảo
vệ và phát triển nền tảng tư tưởng của Đảng trong tình hình mới, Cục
Tuyên huấn, Nxb Chính trị quốc gia Sự thật, H,2019, tr.58.
(3) (4) Hồ Chí Minh, Toàn
tập, tập 2, Nxb Chính trị quốc gia, Hà Nội, 2011, tr. 28, tr.374.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét